Phút Cầu Nguyện, Thứ Ba 28/04/2026 | Hiệp thông trong đời sống chứng nhân

Chuyện kể rằng:

Trong một khu vườn tuyệt đẹp kia có nhiều loại hoa đua nhau khoe màu tranh sắc: Hoa Hồng, hoa Hướng Dương, hoa Vạn Thọ, hoa Cúc, kể cả vài cụm bông Móng Tay và bông Mười Giờ. Một ngày kia, có người đến nhìn ngắm những bông hoa đẹp, rồi lấy một cây thước ra đo chiều cao, chiều dài cũng như đếm số các nụ hoa. Xong ông ta bỏ đi.

Ý thức về chiều cao và độ lớn của mình, hoa Hướng Dương càng vươn cổ lên cao và nói: "Trong khắp khu vườn, không có hoa nào lớn mạnh như chúng tôi".

Nghe nói thế, hoa Hồng lên tiếng: "Nhưng không loài hoa nào đẹp và tỏa hương thơm ngát như chúng tôi".

Không chịu thua ai, hoa Vạn Thọ góp lời: "Hai người nói thế nghe sao phải, to lớn và thơm tho nào có ý nghĩa gì. Hai người làm gì có được nhiều bông hoa như chúng tôi".

Nghe những loại hoa trên tranh luận, các loại hoa Cúc, hoa Móng Tay và hoa Mười Giờ cảm thấy tủi phận. Hoa Móng Tay tìm lời an ủi hoa Mười Giờ: "Bọn mình không đẹp, không thơm, nhưng được cái là dễ trồng nên cũng được nhiều người ưa thích".

Sau đó, khu vườn trở lại yên lặng trong khoảnh khắc, nhưng hoa Cúc bỗng phá tan sự yên lặng đó với những phát biểu sau đây: "Sao các anh, các chị lại có thể suy nghĩ thế? Bởi đâu các anh các chị lại tranh nhau về chiều cao, về độ lớn, về vẻ đẹp, về hương thơm.... Các anh chị quên rằng dù lớn hay nhỏ, mạnh hay yếu, đỏ hay vàng, mọi bông hoa đều nhận lãnh hình hài, vẻ đẹp và hương thơm từ bàn tay của Đấng Tạo Hóa; và dưới mắt Người chúng ta đều như nhau sao? Mỗi chúng ta đều được Người ban cho đồng đều ánh sáng và hơi ấm của mặt trời. Mỗi bông hoa đều được Người cho mưa rơi xuống gốc và sương sa trên mình như nhau. Đó là Mầu Nhiệm của lòng quảng đại và khoan nhân của Thiên Chúa".

Kính thưa quý vị và các bạn rất thân mến,

Sự so sánh và tranh đua nhau của những bông hoa trong câu chuyện ở trên cũng chính là hình ảnh của mỗi người chúng ta trong cuộc sống đời thường. Nguyên nhân của sự tranh đua này có thể đến từ nhiều yếu tố khác nhau, nhưng chung quy lại thì tất cả đều xuất phát từ cái tôi ích kỷ, thói  kiêu căng và không muốn thua kém người khác của mỗi người chúng ta. Nếu chỉ nghĩ cho bản thân và nhìn cuộc sống dưới lăng kính tiêu cực thì chúng ta không thể nào nhìn thấy giá trị của người khác. Vì thế, lời phát biểu sau cùng của đóa hoa cúc vang lên thật đẹp và thật đúng lúc, như một tiếng chuông thức tỉnh, giúp chúng ta nhận ra rằng nguồn gốc và vẻ đẹp độc đáo của riêng mình chính là quà tặng nhưng không của Đấng Tạo Hóa. Trong tâm tình tri ân, mỗi chúng ta được mời gọi sống tình liên đới với người khác và cùng nhau tạo nên sự phong phú cho cuộc sống này.

Là người Kitô hữu, chúng ta luôn xác tín rằng sự sống mà chúng ta đang có đến từ Thiên Chúa. Vì thế, nó không chỉ đơn thuần là hơi thở mang tính sinh học, mà còn mang chiều kích thiêng liêng, đưa chúng ta vào trong mối tương quan liên kết mật thiết với Thiên Chúa và với tha nhân qua mầu nhiệm mang tên “hiệp thông”. Đó là một hành trình đức tin, một lối sống được đặt trên nền tảng của tình yêu, đưa chúng ta chạm đến Thiên Chúa và đến người khác. Hành trình ấy mời gọi chúng ta cùng nhau đưa tình yêu thương vào trong dòng chảy của cuộc đời, nghĩa là chúng ta không chỉ sống cho riêng mình, mà là sống cùng và sống với người khác, để trong khả năng riêng của mỗi người, chúng ta có thể tìm thấy sợi dây liên kết trong sự đa dạng và phản chiếu ánh sáng tình yêu của Thiên Chúa cho hết thảy mọi người, như định hướng mục vụ 2025 – 2026 của Giáo Hội Việt Nam với chủ đề: “Mỗi Kitô hữu là một môn đệ thừa sai” đang mời gọi chúng ta sống để làm chứng cho Tin Mừng.

Tuy nhiên, sống hiệp thông chưa bao giờ là dễ dàng! Thật vậy, với sự bùng nổ của công nghệ như ngày nay, người ta có thể kết nối với cả thế giới trong tích tắc nhưng càng ngày càng có nhiều gia đình và tập thể khó hòa hợp, dẫn đến sự chia rẽ bởi những quan điểm trái chiều. Chúng ta không phủ nhận những giá trị của mạng xã hội, nhưng điều đáng buồn là người ta có thể nhắn tin hàng giờ với một người bạn chưa biết mặt ở bên kia đại dương, nhưng lại không thể biết được tên của người hàng xóm đang sống ngay cạnh nhà mình... Trong bối cảnh của một xã hội xã hội như thế, sự hiệp thông trong đời sống đức tin của người Kitô hữu chúng ta càng trở nên quý giá, vì đó chính là nhịp cầu nối kết yêu thương và cảm thông giữa những con người đang chạy theo ánh sáng rực rỡ của thời đại, nhưng tâm hồn lại cảm thấy cô đơn và thiếu vắng sự chân tình.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay nói với chúng ta rằng Chúa Giêsu đã đến như người Mục tử chăn dắt đoàn chiên của mình. Ngài đã mạc khải cho chúng ta một chân lý quan trọng về bản tính của Ngài trong tương quan với Chúa Cha: “Tôi và Chúa Cha là một”, nghĩa là điều gì Ngài muốn, Chúa Cha cũng muốn vì Ngài luôn hành động nhân danh Chúa Cha. Mỗi người chúng ta, mang danh là Kitô hữu, nên chúng ta cũng thuộc về đoàn chiên của Chúa, chính Ngài ban cho chúng ta sự sống đời đời. Sự sống ấy chỉ trọn vẹn khi chúng ta sống hiệp thông với Chúa và biết mở lòng ra với anh chị em đang sống xung quanh mình.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con luôn biết gắn bó với Chúa qua Lời Chúa và qua các Bí tích; để từ nơi Chúa, chúng con kín múc được sự sống và sức mạnh thần linh nâng đỡ chúng con trong cuộc sống, giúp chúng con sống hiệp thông, liên đới với người khác và kiên trì làm chứng cho Tin Mừng. Amen.

Bích Liễu

Trực tiếp

Livesteam thumbnail