Đức Thánh cha chủ sự Lễ Lá tại Quảng trường thánh Phêrô

Sáng Chúa nhật, ngày 29 tháng Ba năm 2026, lần đầu tiên Đức Thánh cha Lêô XIV chủ sự Lễ Lá, khai mạc Tuần Thánh, tại Quảng trường Thánh Phêrô.

G. Trần Đức Anh, O.P. | RVA

Lễ Lá năm ngoái, Chúa nhật ngày 13 tháng Tư năm 2025, lẽ ra Đức Giáo hoàng Phanxicô chủ sự đại lễ này, nhưng vì ngài còn dưỡng bệnh tại Nhà trọ thánh Marta sau khi xuất viện ba tuần trước đó, ngày 23 tháng Ba sau 38 ngày điều trị vì bệnh viêm phổi tại Bệnh viện Gemelli, vì thế Đức Phanxicô đã cử Đức Hồng y Leonardo Sandri, Phó Niên trưởng Hồng y đoàn, cử hành Lễ Lá thay ngài tại Quảng trường Thánh Phêrô, trước sự tham dự của gần 30.000 tín hữu. Cuối thánh lễ, Đức Giáo hoàng Phanxicô đã xuất hiện để chào thăm và chúc lành cho các tín hữu. Ngài ngồi trên xe lăn được người y tá thân cận đẩy đi. Đức Phanxicô khi ấy không phải đeo ống thở Oxy gắn vào mũi như mấy lần xuất hiện trước đó. Tuy nhiên, chỉ tám ngày sau, Đức Phanxicô đã được Chúa gọi về, sáng sớm ngày thứ Hai sau Lễ Phục sinh, ngày 21 tháng Tư năm 2025, tại Nhà trọ Thánh Marta, hưởng thọ 88 tuổi.

Năm nay, mọi sự đã trở lại bình thường với Đức Thánh cha Lêô XIV. Lúc 10 giờ sáng, Đức Thánh cha đã làm phép lá tại chân cây Tháp Bút ở giữa Quảng trường thánh Phêrô, rồi cùng với hơn hai mươi hồng y và bốn mươi giám mục, đoàn đại diện các linh mục, nữ tu và giáo dân, cầm các ngành lá đi rước tiến lên thềm Đền thờ, diễn lại cảnh tượng Chúa Giêsu khải hoàn vào thành Jerusalem, trước khi chịu khổ nạn.

Bên phải bàn thờ, đứng sau các hồng y và giám mục còn có hơn ba trăm linh mục đồng tế.

Bài giảng

Trong bài giảng thánh lễ, sau Bài Thương khó, Đức Thánh cha mời gọi các tín hữu bước theo Chúa Giêsu, vị Vua Hòa bình, trên con đường khổ giá, biến mạng sống của mình thành hồng ân yêu thương cho nhân loại.

Đức Thánh cha nói: “Anh chị em thân mến,

Khi Chúa Giêsu bước đi trên con đường thập giá, chúng ta đi theo sau Người, bước theo dấu chân Người. Và khi cùng Người tiến bước, chúng ta chiêm ngắm tình yêu của Người dành cho nhân loại, trái tim Người tan vỡ, cuộc đời Người trở thành món quà của tình yêu.

Chúng ta nhìn lên Chúa Giêsu, Đấng xuất hiện như Vua Hòa Bình, trong khi xung quanh Người chiến tranh đang được chuẩn bị. Người vẫn kiên vững trong hiền lành, giữa khi những người khác náo động trong bạo lực. Chúa hiến mình như một sự vuốt ve dịu dàng cho nhân loại, trong khi kẻ khác cầm gươm giáo và gậy gộc. Người là ánh sáng thế gian, khi bóng tối sắp bao phủ mặt đất. Người đến để ban sự sống, trong khi kế hoạch kết án Người tử hình đang được thực hiện.

Là Vua Hòa Bình, Chúa Giêsu muốn hòa giải thế giới trong vòng tay của Chúa Cha và phá đổ mọi bức tường ngăn cách chúng ta với Thiên Chúa và với nhau, vì “Chính Người là bình an của chúng ta” (Ep 2,14). Là Vua Hòa Bình, Người tiến vào Giêrusalem trên lưng một con lừa, không phải trên lưng ngựa, để ứng nghiệm lời ngôn sứ xưa kêu gọi hân hoan trước Đấng Mêsia:

“Này, vua của ngươi đến với ngươi.

Người là Đấng công chính và chiến thắng,

khiêm nhu, cưỡi trên lưng lừa,

một con lừa con, con của lừa mẹ.

Người sẽ tiêu diệt xe chiến trận khỏi Épraim

và ngựa chiến khỏi Giêrusalem,

cung tên chiến tranh sẽ bị bẻ gãy,

Người sẽ loan báo hòa bình cho muôn dân” (Dcr 9,9-10).

Là Vua Hòa Bình, khi một môn đệ rút gươm để bảo vệ Người và chém người đầy tớ của vị Thượng tế, Người lập tức ngăn lại và nói: “Hãy xỏ gươm vào bao, vì tất cả những ai dùng gươm sẽ chết vì gươm” (Mt 26,52).

Là Vua Hòa Bình, khi gánh lấy đau khổ của chúng ta và bị đâm vì tội lỗi chúng ta, Người “không mở miệng; như chiên bị đem đi giết, như cừu câm lặng trước người xén lông” (Is 53,7). Người không vũ trang, không tự vệ, không tiến hành bất kỳ cuộc chiến nào. Người tỏ lộ dung mạo hiền lành của Thiên Chúa, Đấng luôn từ chối bạo lực; và thay vì cứu chính mình, Người đã để mình bị đóng đinh vào thập giá, để ôm lấy mọi thập giá được dựng lên trong mọi thời đại và mọi nơi trong lịch sử nhân loại”.

Đức Thánh cha nói tiếp trong bài giảng: “Anh chị em thân mến, đó chính là Thiên Chúa của chúng ta: Chúa Giêsu, Vua Hòa Bình. Một Thiên Chúa từ chối chiến tranh, không ai có thể dùng Ngài để biện minh cho chiến tranh; Ngài không lắng nghe lời cầu nguyện của những kẻ gây chiến, nhưng khước từ và nói:

“Dù các ngươi có cầu nguyện nhiều bao nhiêu, Ta cũng không nghe: tay các ngươi đầy máu” (Is 1,15).

Khi nhìn lên Đấng đã bị đóng đinh vì chúng ta, chúng ta thấy những con người bị đóng đinh của nhân loại. Trong các vết thương của Người, chúng ta thấy vết thương của biết bao người nam và người nữ hôm nay. Trong tiếng kêu cuối cùng của Người hướng về Chúa Cha, chúng ta nghe tiếng khóc của những ai bị quật ngã, của những người không còn hy vọng, của người bệnh tật, của người cô đơn. Và trên hết, chúng ta nghe tiếng rên xiết đau đớn của tất cả những ai bị áp bức bởi bạo lực và của mọi nạn nhân chiến tranh. Đức Kitô, Vua Hòa Bình, vẫn còn kêu lên từ thập giá của Người: Thiên Chúa là tình yêu! Hãy thương xót! Hãy hạ vũ khí, hãy nhớ rằng các con là anh em với nhau!

Với lời của vị tôi tớ Chúa, Đức giám mục Tonino Bello, tôi muốn phó thác tiếng kêu này cho Mẹ Maria rất thánh, Đấng đứng dưới chân thập giá của Con mình, và cũng đang khóc dưới chân những cây thập giá của thời đại hôm nay:

Lạy Mẹ Maria, người phụ nữ của ngày thứ ba, xin ban cho chúng con niềm xác tín rằng, bất chấp tất cả, cái chết sẽ không còn quyền lực trên chúng con. Rằng những bất công của các dân tộc đã được định ngày chấm dứt. Rằng những ánh chớp của chiến tranh đang tàn lụi thành ánh hoàng hôn. Rằng những đau khổ của người nghèo đã đến hơi thở cuối cùng. Và rằng, cuối cùng, nước mắt của mọi nạn nhân của bạo lực và đau khổ sẽ sớm được lau khô, như sương mai tan biến dưới ánh mặt trời mùa xuân” (Maria, donna dei nostri giorni)”.

Đến phần hiệp lễ, hàng trăm linh mục cùng với các phó tế đã tỏa đi các nơi trong Quảng trường để trao Mình Thánh Chúa cho các tín hữu.

Kinh Truyền tin

Thánh Lễ Lá, khai mạc Tuần Thánh 2026 kết thúc lúc 11 giờ 40 và Đức Thánh cha đã chủ sự kinh Truyền tin ngay tại lễ đài. Trong lời kêu gọi trước khi đọc kinh, Đức Thánh cha nói:

“Anh chị em thân mến,

Vào đầu Tuần Thánh, hơn bao giờ hết, chúng ta hiệp thông trong lời cầu nguyện với các Kitô hữu ở Trung Đông, những người đang chịu đựng hậu quả của một cuộc xung đột tàn khốc và trong nhiều trường hợp không thể cử hành trọn vẹn các nghi lễ của những ngày thánh này.

Chính trong khi Hội thánh chiêm ngắm mầu nhiệm Thương Khó của Chúa, chúng ta không thể quên những người hôm nay đang thực sự tham dự vào nỗi đau khổ của Người. Thử thách của họ chất vấn lương tâm của tất cả chúng ta.

Chúng ta hãy dâng lời khẩn cầu lên vị Vua Hòa Bình, xin Người nâng đỡ các dân tộc bị thương tổn vì chiến tranh và mở ra những con đường cụ thể của hòa giải và hòa bình.

Tôi cũng muốn phó thác cho Chúa các thủy thủ là nạn nhân của chiến tranh. Tôi cầu nguyện cho những người đã qua đời, cho những người bị thương và cho gia đình của họ. Đất, trời và biển được tạo dựng cho sự sống và cho hòa bình.

Và chúng ta hãy cầu nguyện cho tất cả những người di cư đã chết trên biển, đặc biệt là những người đã mất mạng trong những ngày gần đây ngoài khơi đảo Creta (bên Hy Lạp).

Tôi chào thăm và cảm ơn tất cả anh chị em, người dân Rôma và các khách hành hương, đã tham dự cử hành này.

Giờ đây, chúng ta cùng hướng về Đức Trinh Nữ Maria, phó dâng mọi lời khẩn nguyện của chúng ta cho sự chuyển cầu của Mẹ. Trong những ngày thánh này, chúng ta hãy để Mẹ hướng dẫn, để bước theo Chúa Giêsu, Đấng Cứu Độ chúng ta, với đức tin và tình yêu.

Sau khi ban phép lành cho các tín hữu, Đức Thánh Cha còn dùng xe mui trần tiến qua các lối đi để chào thăm họ và đặc biệt chúc lành cho các em bé.

 

Trực tiếp

Livesteam thumbnail