Kinh Truyền tin với Đức Thánh cha: Để tình yêu sinh hoa trái, cần có ít nhất ba điều: từ bỏ, mất đi và đón nhận
Trưa Chúa nhật, ngày 28 tháng Sáu năm 2026, Đức Thánh cha Lêô XIV đã chủ sự buổi đọc kinh Truyền tin với khoảng mười ngàn tín hữu, tại Quảng trường Thánh Phêrô dưới bầu trời nắng gắt. Cuối buổi đọc kinh, Đức Thánh cha đặc biệt liên đới với các nạn nhân bị động đất dữ dội tại Venezuela. Ngài khích lệ những người đang tích cực hỗ trợ dân chúng tại nước này.
G. Trần Đức Anh, O.P. | RVA
Huấn dụ
Trong bài huấn dụ ngắn trước khi đọc kinh, Đức Thánh cha đã quảng diễn ý nghĩa bài Tin mừng Chúa nhật thứ XIII Thường niên Năm A và áp dụng vào đời sống tín hữu.
Mở đầu bài huấn dụ, Đức Thánh cha nói:
“Anh chị em thân mến, chào anh chị em!
Trong bài Tin mừng hôm nay (Mt 10,37-42), chúng ta lại được nghe một số lời mời gọi của Chúa Giêsu về việc sống theo Người và trở nên chứng nhân cho Nước Trời. Đây không chỉ là việc thực hiện một vài hành động bên ngoài, nhưng là dấn thân bằng tất cả con người mình trong một mối tương quan yêu thương với Người. Và để tình yêu sinh hoa trái, cần có ít nhất ba điều: từ bỏ, mất đi và đón nhận.
Trước hết là từ bỏ. Chúa Giêsu nói: “Ai yêu cha mẹ hơn Thầy thì không xứng đáng với Thầy; ai yêu con trai hay con gái hơn Thầy thì không xứng đáng với Thầy” (c. 37). Khi bắt đầu sai các tông đồ đi truyền giáo, Chúa muốn các ông được tự do khỏi mọi ràng buộc. Nhưng điều đó cũng đúng với tất cả chúng ta: ngay cả những tình cảm sâu đậm và quan trọng nhất cũng chỉ đạt tới sự viên mãn nhờ tình yêu mà Đức Kitô ban tặng.
Chẳng hạn, hãy nghĩ đến đời sống hôn nhân: người ta chỉ có thể sống trọn vẹn đời sống ấy khi biết “rời bỏ” mái nhà cha mẹ (x. Mt 19,6) để dấn thân vào mối tương quan vợ chồng. Cũng vậy, hãy nghĩ đến sự trưởng thành của con cái: chúng ta giúp các em phát triển và hạnh phúc khi giáo dục để các em biết “tự đứng trên đôi chân của mình” và tự đưa ra những chọn lựa của mình. Thánh Augustinô nói: “Việc phải xa lìa điều mình yêu thật đau đớn. Nhưng người nông dân cũng tạm thời mất đi hạt giống mà mình gieo xuống” (Bài giảng 330, số 2). Chỉ khi “đánh mất” hạt giống ấy, vùi nó xuống lòng đất, người ấy mới có thể thấy nó nảy mầm và trổ bông.
Theo nghĩa đó, tình yêu cũng là sự mất mát. Điều này thật khó hiểu, nhất là trong một thế giới mà việc mất đi thường bị xem là yếu đuối, và con người bị ám ảnh bởi việc có được và chiếm hữu. Thế nhưng, tình yêu chỉ sinh hoa trái khi biết trao ban: khi chúng ta sẵn sàng từ bỏ một phần cái tôi của mình để dành chỗ cho người khác; từ bỏ một ít thời gian để lắng nghe một người bạn; từ bỏ một chút tiện nghi để chia sẻ hoàn cảnh khó khăn với người khác.
Tin mừng nói rằng: ai chỉ giữ lấy mạng sống cho riêng mình thì thực ra sẽ đánh mất nó (x. c. 39), bởi vì cuộc sống ấy không mở ra với niềm vui của tình yêu và trở nên cằn cỗi. Chính vì thế, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta vác lấy thập giá. Người đã hiến dâng chính mình, đã đánh mất chính mình, và chính nhờ đó chúng ta được lãnh nhận sự sống dồi dào của Người. Cũng vậy, nếu sống theo logic của sự trao ban, chúng ta cũng sẽ có khả năng làm nảy sinh sự sống mới trong các mối tương quan của mình.
Sau cùng là đón nhận. Thật vậy, tình yêu được thể hiện qua những chọn lựa và hành động cụ thể, qua sự dấn thân bằng những cử chỉ nhỏ bé mỗi ngày, như việc trao một chén nước cho người khát (x. c. 42). Khi sai các môn đệ đi trước mình, Chúa Giêsu dặn họ đừng mang theo của cải dự phòng, nghĩa là hãy để mình ở trong tình trạng thiếu thốn, để nhờ đó khơi dậy lòng hiếu khách nơi những người họ gặp. Và như thế, ai đón tiếp người đến nhân danh Chúa Giêsu là đón tiếp chính Người và Chúa Cha, Đấng đã sai Người đến. Tình yêu đối với Chúa luôn được thể hiện qua việc đón nhận anh chị em mình.
Anh chị em rất thân mến, chúng ta hãy cầu xin Đức Trinh Nữ Maria, Đấng đã yêu thương Con của mình và cũng biết chấp nhận để Người ra đi. Xin Mẹ giúp chúng ta trở thành những chứng nhân khiêm nhường và vui tươi của tình yêu Đức Kitô.
Chào thăm và kêu gọi
Sau khi đọc kinh Truyền tin và ban phép lành cho các tín hữu, Đức Thánh cha nói:
“Anh chị em thân mến,
Tôi muốn bày tỏ sự gần gũi của mình với các anh chị em Venezuela đang chịu ảnh hưởng bởi những trận động đất vừa qua, khiến nhiều người thiệt mạng và bị thương, đồng thời gây nên những thiệt hại vật chất vô cùng to lớn và nghiêm trọng. Trong khi cầu nguyện xin Chúa cho các nạn nhân được hưởng sự an nghỉ muôn đời, tôi cũng xin bày tỏ sự hiệp thông thiêng liêng với thân nhân của họ, với những người bị thương và tất cả những ai đang chịu đau khổ vì thảm kịch này. Đồng thời, tôi xin bày tỏ lòng biết ơn và khích lệ tất cả những người đang quảng đại tham gia công tác tìm kiếm và cứu trợ.
Giờ đây, tôi xin chào mừng tất cả anh chị em, người dân Rôma cũng như các khách hành hương. Xin cảm ơn anh chị em đã đến đây, dù thời tiết rất nóng!
Tôi gửi lời chào đến các tín hữu của Giáo phận Kumba tại Cameroon và các tín hữu đến từ nhiều quốc gia khác.
Tôi chào các tu sĩ trẻ Dòng Camillô; các nhóm giáo xứ Priolo Gargallo, Avola, Regalbuto và Bari; các hướng đạo sinh Rovereto và các em thiếu nhi của Mestrino, thuộc Giáo phận Padova, vừa được lãnh nhận Bí tích Thánh Thể và Bí tích Thêm Sức.
Xin chúc tất cả anh chị em một Chúa nhật an lành! Hẹn gặp lại anh chị em vào ngày mai, 29 tháng Sáu, Đại lễ kính hai thánh Tông đồ Phêrô và Phaolô.