Các nhóm hiệp hành tại châu Á được cảnh báo không nên tạo thêm gánh nặng cho các giáo phận

Fr. Vimal Tirimanna of Sri Lanka led a table conversation on Sept. 2, inviting participants to reflect on one concrete action their national synodal teams could take to strengthen synodal engagement.
Khóa họp kéo dài ba ngày, từ ngày 01 đến ngày 03 tháng Chín vừa qua, của các nhóm hiệp hành cấp quốc gia, diễn ra tại Bangkok đã suy tư về những quan tâm rộng lớn hơn và các mục tiêu mục vụ.

Phúc Nhạc | RVA

Hôm mùng 02 tháng Chín, một nhà thần học hàng đầu của châu Á là cha Vimal Tirimanna, người Sri Lanka, thành viên của Ủy ban về Hiệp hành thuộc Liên Hội đồng Giám mục Á châu (FABC), đã cảnh báo rằng các nhóm hiệp hành quốc gia trên khắp châu Á có nguy cơ trở thành nguồn tạo thêm gánh nặng thay vì hỗ trợ cho các giáo phận, nếu họ tập trung vào việc triển khai các chương trình mới thay vì giải quyết những nhu cầu mục vụ hiện hữu.

Cha Tirimanna đã phát biểu như trên trong một cuộc thảo luận về việc củng cố sự tham gia hiệp hành. Trong phiên họp, các tham dự viên tìm cách trả lời câu hỏi: làm thế nào các nhóm cấp quốc gia có thể hỗ trợ thực tế cho các giáo phận bằng phương pháp hiệp hành mà không làm gia tăng khối lượng công việc.

Cuộc thảo luận nhấn mạnh rằng sự hiệp hành phải được chuyển từ các cuộc họp và các đề xuất sang đời sống thường nhật của các giáo phận và giáo xứ. Các nhóm hiệp hành nên tiếp cận các giáo phận bằng cách đặt câu hỏi: Giáo hội địa phương muốn đạt được điều gì, đang gặp khó khăn ở đâu, và những mục tiêu mục vụ nào là quan trọng nhất. Sau đó, họ có thể hỗ trợ cụ thể thông qua lắng nghe, tham gia, phân định và cùng chia sẻ trách nhiệm. Các tham dự viên xác định một mối quan tâm lớn: việc đào tạo về tính hiệp hành cần bắt đầu sớm hơn trong quá trình đào tạo linh mục.

Nhiều linh mục được đào tạo theo hướng tập trung vào việc hoàn thành nhiệm vụ hơn là chú ý đến tiến trình đưa ra quyết định và sự tham gia của cộng đoàn.

Các chủng viện nên đưa việc đào tạo về hiệp hành vào chương trình học để các linh mục tương lai hiểu ngay từ đầu rằng Giáo hội là một cộng đoàn, trong đó mọi người đã lãnh nhận Bí tích Rửa Tội đều có vai trò riêng.

Cha Tirimanna lưu ý rằng Công đồng Vatican II đã trình bày Giáo hội như Dân Thiên Chúa, nhưng viễn tượng này không phải lúc nào cũng được tích hợp vào việc đào tạo tại các chủng viện. Ngài cho biết, mặc dù một số chủng viện đã bắt đầu đưa tính hiệp hành vào chương trình đào tạo, nhưng cách tiếp cận này cần được phổ biến rộng rãi hơn.

Các tham dự viên cũng nhấn mạnh rằng các linh mục đang phục vụ trong các giáo phận và các hội dòng cần được đào tạo liên tục về tính hiệp hành, vì văn hóa giáo sĩ ảnh hưởng đến cách các giáo xứ lắng nghe, phân định và đưa ra quyết định. Một tham dự viên nêu bật vai trò của các nhóm hiệp hành quốc gia trong việc đồng hành với các quyết định quan trọng của Giáo hội.

Cha lấy ví dụ về một tiến trình sắp tới để chọn Tổng Giám mục, và đề nghị rằng các nhóm hiệp hành có thể tổ chức các cuộc họp quy tụ hàng giáo sĩ, tu sĩ và giáo dân nhằm thúc đẩy việc phân định trong tinh thần cầu nguyện. Các tham dự viên cũng thảo luận về việc đưa sự hiệp hành vào các chương trình giáo xứ hiện có thay vì tạo thêm các cơ cấu mới.

Một đề xuất là sử dụng những công cụ đơn giản cho các cuộc trò chuyện thiêng liêng trong Mùa Vọng và Mùa Chay, thay vì áp dụng những khuôn mẫu cứng nhắc. Theo họ, hiệp hành có thể trở thành “một cách thức cộng tác được nâng cấp”, thay vì chỉ là một hoạt động khác chen chúc trong lịch mục vụ vốn đã dày đặc.

Một đề xuất quan trọng được đưa ra là các nhóm hiệp hành quốc gia cần xem xét lại cách họ trình bày vai trò của mình với các giáo phận. Thay vì xuất hiện như nguồn tạo ra “gánh nặng bổ sung và các mục tiêu bổ sung”, họ nên giúp các giáo phận đạt được những mục tiêu mục vụ vốn đã có.

Các tham dự viên được khuyến khích không giả định rằng mọi giáo phận đều cần cùng một hình thức can thiệp; việc dấn thân theo tinh thần hiệp hành phải bắt đầu từ những nhu cầu cụ thể của từng Giáo hội địa phương.

Cuộc thảo luận nhiều lần nhấn mạnh đến các hành động thực tế, khả thi trong vòng sáu tháng, thay vì những kế hoạch tham vọng chỉ nằm trên giấy; điều này có nghĩa là cần xác định những biện pháp can thiệp thực tế, bền vững và đáp ứng các nhu cầu mục vụ thật sự.

Cuộc trao đổi phản ánh những quan tâm rộng lớn hơn xuyên suốt cuộc họp hiệp hành tại châu Á: hiệp hành sẽ bén rễ bằng cách thay đổi cách Giáo hội lắng nghe, phân định và cùng nhau hoạt động, đồng thời nhận thức rằng tính hiệp hành củng cố sứ mạng mục vụ hiện hữu chứ không phải bổ sung thêm một chương trình mới.

(Ucan News 6-9-2026)

Tags
Vietnamese Survey popup