Toàn văn Thư của Bộ các Dòng tu nhân Ngày Đời sống Thánh hiến 2026
Toàn văn
Thư của Bộ các Dòng tu nhân Ngày Đời sống Thánh hiến 2026
Vatican, ngày 28 tháng Giêng năm 2026
Ngôn sứ bằng sự hiện diện:
đời sống thánh hiến nơi phẩm giá bị tổn thương và đức tin bị thử thách
Các nữ tu và nam tu sĩ thân mến,
Qua bức thư này, chúng tôi mong muốn được đến với anh chị em, cách thiêng liêng, ở mọi nơi trên thế giới, tại những nơi anh chị em đang sống và thi hành sứ vụ, để bày tỏ lòng tri ân đối với sự trung thành với Tin mừng và đối với món quà của một đời sống trở thành hạt giống được gieo rắc trong những nếp gấp của lịch sử. Một đời sống đôi khi mang dấu ấn thử thách, nhưng luôn được sống như dấu chỉ của hy vọng.
Trong suốt năm qua, qua các chuyến đi và các cuộc viếng thăm mục vụ của Bộ, chúng tôi đã được chạm đến và được chính đời sống này đánh động, khi gặp gỡ biết bao người sống đời thánh hiến được mời gọi chia sẻ những hoàn cảnh phức tạp: các bối cảnh bị đánh dấu bởi xung đột, bất ổn xã hội và chính trị, nghèo đói, gạt ra bên lề, di cư cưỡng bức, các thiểu số tôn giáo, bạo lực và căng thẳng, những điều thử thách phẩm giá con người, tự do và đôi khi chính cả đức tin. Những kinh nghiệm ấy cho thấy chiều kích ngôn sứ mạnh mẽ của đời sống thánh hiến như một “sự hiện diện ở lại”: bên cạnh các dân tộc và những con người bị tổn thương, tại những nơi Tin mừng thường được sống trong hoàn cảnh mong manh và thử thách.
Việc “ở lại” này mang nhiều khuôn mặt và gian nan khác nhau, vì sự phức tạp của các xã hội chúng ta rất đa dạng: nơi đời sống hằng ngày bị chi phối vì sự mong manh của các thể chế và bất an; nơi các thiểu số tôn giáo sống trong áp lực và hạn chế; nơi phúc lợi chung sống với cô đơn, phân cực, những nghèo đói mới và sự thờ ơ; nơi các cuộc di cư, bất bình đẳng và bạo lực lan tràn thách thức sự chung sống dân sự. Ở nhiều nơi trên thế giới, hoàn cảnh chính trị và xã hội thử thách lòng tin và bào mòn hy vọng: chính vì thế, sự hiện diện trung tín, khiêm tốn, sáng tạo và kín đáo của anh chị em trở thành dấu chỉ rằng Thiên Chúa không bỏ rơi dân Người.
Việc “ở lại” theo Tin mừng không bao giờ là bất động hay cam chịu: đó là niềm hy vọng năng động tạo ra những thái độ và cử chỉ hòa bình: những lời nói biết tháo gỡ bạo lực ngay nơi mà những vết thương của xung đột dường như xóa nhòa tình huynh đệ; những mối tương quan làm chứng cho khát vọng đối thoại giữa các nền văn hóa và tôn giáo; những lựa chọn bảo vệ những người bé nhỏ, ngay cả khi đứng về phía họ đòi hỏi phải trả giá; sự kiên nhẫn trong các tiến trình, cả trong nội bộ cộng đoàn Giáo hội; sự bền bỉ trong việc tìm kiếm những con đường hòa giải được xây dựng qua lắng nghe và cầu nguyện; sự can đảm trong việc lên tiếng trước các hoàn cảnh và cơ cấu chối bỏ phẩm giá con người và công lý. Chính vì vậy, việc ở lại này không chỉ là một lựa chọn cá nhân hay cộng đoàn, mà còn trở thành một lời ngôn sứ cho toàn thể Giáo hội và cho thế giới.
Trong việc ở lại như hạt giống chấp nhận chết đi để sự sống trổ sinh, qua những hình thức đa dạng và bổ túc cho nhau, lời ngôn sứ của toàn bộ đời sống thánh hiến được thể hiện. Đời sống tông đồ làm cho thấy sự gần gũi năng động nâng đỡ phẩm giá bị tổn thương; đời sống chiêm niệm gìn giữ, trong lời chuyển cầu và sự trung tín, niềm hy vọng khi đức tin bị thử thách; các Tu hội đời chứng tá cho Tin mừng như men âm thầm trong các thực tại xã hội và nghề nghiệp; Ordo virginum biểu lộ sức mạnh của sự nhưng không và trung tín mở ra tương lai; đời sống ẩn tu nhắc nhớ quyền ưu tiên của Thiên Chúa và điều cốt yếu làm tan chảy lòng người. Trong sự đa dạng của các hình thức, chỉ có một lời ngôn sứ duy nhất được thể hiện: ở lại với tình yêu, không bỏ rơi, không im lặng, biến chính cuộc đời mình thành Lời cho thời đại này và cho lịch sử này.
Chính trong lời ngôn sứ của việc ở lại này mà một chứng tá hòa bình được trưởng thành. Đức Giáo hoàng Lêô XIV đã nhiều lần nhấn mạnh điều này trong các huấn từ của ngài, khi chỉ ra rằng hòa bình không phải là một không tưởng trừu tượng, mà là một con đường đòi hỏi và hằng ngày, cần đến sự lắng nghe, đối thoại, kiên nhẫn, hoán cải trí lòng, và từ chối logic áp bức của kẻ mạnh. Hòa bình không nảy sinh từ đối đầu, mà từ gặp gỡ, từ trách nhiệm chung, từ khả năng lắng nghe và hành trình hiệp hành, từ tình yêu dành cho mọi người theo Tin mừng, trong đó mọi người đều là anh chị em. Vì thế, đời sống thánh hiến, khi ở lại bên cạnh những vết thương của nhân loại mà không nhượng bộ trước logic xung đột, nhưng cũng không từ bỏ việc nói lên sự thật của Thiên Chúa về con người và lịch sử, sẽ trở thành - thường là cách âm thầm - những người thợ xây dựng hòa bình.
Anh chị em thân mến, chúng tôi cảm ơn anh chị em vì sự bền bỉ khi hoa trái còn xa vời, vì hòa bình mà anh chị em gieo vãi ngay cả khi không được nhìn nhận. Chúng ta hãy tiếp tục gìn giữ như một ký ức biết ơn kinh nghiệm của Năm Thánh đời sống thánh hiến, đã mời gọi chúng ta trở thành những người hành hương của hy vọng trên con đường hòa bình: đó không phải là một khẩu hiệu hay một công thức. Chúng ta đã trải nghiệm điều đó cách cụ thể trong hành trình chuẩn bị cho cuộc quy tụ tại Rôma. Đó là một phong cách Tin mừng cần tiếp tục được thể hiện mỗi ngày, tại những nơi phẩm giá bị tổn thương và đức tin bị thử thách.
Chúng tôi phó thác từng người trong anh chị em cho Chúa, để Người làm cho anh chị em vững vàng trong hy vọng và hiền hòa trong tâm hồn, có khả năng ở lại, an ủi và bắt đầu lại: và như thế, trở thành trong Giáo hội và trong thế giới, ngôn sứ của sự hiện diện và hạt giống của hòa bình.
Nữ tu Simona Brambilla, M.C.
Tổng trưởng
Hồng y Ángel F. Artime, S.D.B.
Phó Tổng trưởng
Nữ tu Tiziana Merletti, S.F.P.
Tổng Thư ký