Tòa Thánh chúc mừng các Phật tử nhân Lễ Phật Đản
Tòa Thánh nồng nhiệt chúc mừng các Phật tử thế giới nhân dịp Lễ Phật Đản và mời gọi tăng cường sự cộng tác với nhau như những đóng góp sinh tử cho một nền hòa bình không võ trang.
G. Trần Đức Anh, O.P. | RVA
Lập trường trên đây của Tòa Thánh được bày tỏ trong sứ điệp mang chữ ký của Đức Hồng y George Jacob Koovakad, người Ấn Độ, Bộ trưởng Bộ Đối thoại Liên tôn, cùng với vị Tổng thư ký là Đức ông Indunil Kodithuwakku Kankanamalage, người Sri Lanka, và được Phòng Báo chí Tòa Thánh, hôm 11 tháng Năm vừa qua.
Sứ điệp mang tựa đề: “Phật tử và Kitô hữu hướng về một nền ‘Hòa bình không võ trang và có sức giải trừ võ khí’.
Tại Việt Nam, lễ này được mừng vào Chúa nhật 31 tháng Năm tới đây. Đối với các tín đồ Phật giáo nguyên thủy, lễ Vesak mừng cuộc đản sinh, thành đạo và viên tịch của Đức Phật, mừng vào những ngày khác nhau và tùy theo quốc gia. Tại Sri Lanka, lễ này năm nay được mừng vào ngày 30 tháng Năm.
Sứ điệp của Tòa Thánh có đoạn viết: “Hòa bình không chỉ là sự vắng bóng chiến tranh, nhưng còn là một ân ban muốn ngự trị trong tâm hồn con người: một sự hiện diện âm thầm nhưng đầy quyền năng, soi sáng và biến đổi con người (...) Ngay cả khi hòa bình có vẻ mong manh - như một ngọn lửa nhỏ bị đe dọa bởi những cơn bão của hận thù và sợ hãi - thì hòa bình vẫn phải được bảo vệ và nuôi dưỡng. Đó là nền hòa bình mà chúng ta được mời gọi hướng đến: một nền hòa bình không vũ trang và có sức giải trừ võ khí, không dựa trên bạo lực, nhưng phát xuất từ chân lý, lòng từ bi và sự tin tưởng lẫn nhau.
Tuy nhiên, trong thời đại hôm nay, chúng ta không thể làm ngơ trước những bóng tối đang đè nặng trên thế giới. Chiến tranh, bạo lực, chủ nghĩa dân tộc sắc tộc-tôn giáo đang gia tăng, cùng việc lợi dụng tôn giáo, tiếp tục làm tổn thương nhân tính chung của chúng ta. Trong một thế giới ngày càng mong manh và đôi khi bị phủ bóng bởi cảm giác thụt lùi đáng lo ngại, lời mời gọi hòa bình càng trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Chính ở đây, các truyền thống tâm linh của chúng ta có thể mang lại một đóng góp thiết yếu. Điều thiện thật sự có sức giải trừ; nó phá vỡ vòng xoáy nghi kỵ và mở ra những con đường tưởng chừng không thể có. Ở mức tốt đẹp nhất, các truyền thống của chúng ta mời gọi con người thanh luyện tâm hồn khỏi sự thù nghịch, vượt qua mọi ranh giới, và nhận ra nhau như những thành viên của một gia đình nhân loại duy nhất.
Dưới ánh sáng ấy, những lời dạy của Đức Phật mở ra một con đường đầy minh triết. Đức Phật dạy rằng: “Hận thù không thể được dập tắt bằng hận thù; chỉ có vô hận mới dập tắt được hận thù. Đó là định luật muôn đời” (Kinh Pháp Cú, câu 5) (...). Đối với Kitô hữu, Chúa Giêsu kêu gọi các môn đệ: “Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em” (Mt 5,44), đồng thời Ngài tuyên bố: “Phúc thay ai xây dựng hòa bình” (Mt 5,9). Cả hai truyền thống đều gặp nhau ở điểm hướng tới một nền hòa bình được sống thực - một nền hòa bình giải trừ tâm hồn trước khi giải trừ đôi tay.
Con đường ấy đòi hỏi nhiều hơn lời nói; nó cần một sự hoán cải trong thái độ và một quyết tâm hành động cụ thể. Các nhà lãnh đạo tôn giáo được mời gọi trở thành những đối tác đối thoại chân thành và những tác nhân đích thực của hòa giải. Cùng với tất cả các tín hữu, chúng ta được mời gọi trở thành những người kiến tạo hòa bình - không phải những kẻ đứng ngoài thụ động, nhưng là những chứng nhân can đảm, có khả năng thăng tiến gặp gỡ, chữa lành thương tích và tái xây dựng niềm tin.
Là công dân và là tín hữu, chúng ta cùng chia sẻ trách nhiệm cổ võ hòa bình, chống lại bất công, và kêu gọi những người có thẩm quyền đừng đào sâu chia rẽ nhưng hãy theo đuổi đối thoại thay cho đối đầu. Chúng ta cũng phải cảnh giác để không trở nên đồng lõa vì im lặng hay sợ hãi. Vì thế, mỗi cộng đồng được mời gọi trở thành nơi trong đó sự thù nghịch bị khắc phục bằng gặp gỡ, nơi công lý được thực thi và sự tha thứ được trân trọng.
Cổ võ một nền hòa bình không vũ trang và có sức giải trừ cũng có nghĩa là nuôi dưỡng những nguồn mạch sâu xa nhất của hòa bình: cầu nguyện, chiêm niệm và sự biến đổi nội tâm. Đó là nền hòa bình được sống mỗi ngày - trong những cử chỉ tử tế, trong lòng kiên nhẫn, trong việc từ chối hận thù và báo oán, cũng như trong lòng can đảm để hy vọng. Bởi vì hòa bình không phải là một ảo tưởng hay một lý tưởng xa vời; hòa bình là một khả thể có thật, đã được đặt trong tầm tay chúng ta, đang chờ được đón nhận và sẻ chia.
Trong tinh thần ấy, chúng tôi tái khẳng định niềm hy vọng rằng, qua sự dấn thân chung của chúng ta, Phật tử và Kitô hữu sẽ ngày càng trở thành những chứng nhân về nền hòa bình có sức giải trừ này - một nền hòa bình chữa lành thương tích, hàn gắn các mối tương quan và mở ra những chân trời mới cho nhân loại.”
(Sala Stampa 11-5-2026)