Đức Thánh cha chủ sự kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng
Trưa Chúa nhật ngày 12 tháng Tư năm 2026, Đức Thánh cha Lêô XIV đã chủ sự buổi đọc kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng với khoảng hai mươi ngàn tín hữu, tại Quảng trường Thánh Phêrô.
G. Trần Đức Anh, O.P. | RVA
Cuối buổi đọc kinh, Đức Thánh cha đã chúc mừng các tín hữu Công giáo nghi lễ Đông phương và Chính thống mừng lễ Phục sinh vào Chúa nhật này. Đức Thánh cha cũng bày tỏ liên đới và kêu gọi hòa bình cho các dân tộc đang chịu thảm cảnh chiến tranh: Ucraina, Liban và Sudan bên Phi châu.
Huấn dụ
Trong bài huấn dụ ngắn trước khi đọc kinh, Đức Thánh cha nói:
“Anh chị em thân mến, chào anh chị em và một lần nữa chúc mừng Lễ Phục Sinh!
Hôm nay, Chúa nhật II Phục sinh, được thánh Gioan Phaolô II dành để kính Lòng Thương Xót Chúa, trong bài Tin mừng chúng ta đọc tường thuật về việc Chúa Giêsu Phục Sinh hiện ra với tông đồ Tôma (x. Ga 20,19-31). Sự kiện xảy ra tám ngày sau Lễ Phục sinh, khi cộng đoàn đang tụ họp; chính tại đó, ông Tôma đã gặp Thầy mình. Người mời ông nhìn xem dấu đinh, đặt tay vào cạnh sườn bị đâm thâu của Người và tin (x. c. 27). Đây là một cảnh tượng khiến chúng ta suy nghĩ về cuộc gặp gỡ của mình với Chúa Giêsu Phục Sinh: tìm Người ở đâu? nhận ra Người thế nào? và làm sao để tin? Thánh Gioan, người thuật lại biến cố này, cho chúng ta những chỉ dẫn rất cụ thể: ông Tôma gặp Chúa Giêsu vào ngày thứ tám, trong cộng đoàn đang quy tụ, và nhận ra Người qua những dấu tích của hy lễ. Từ kinh nghiệm đó phát sinh lời tuyên xưng đức tin của ông - lời tuyên xưng cao cả nhất trong toàn bộ Tin mừng thứ tư: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!” (c. 29).
Quả thật, tin không phải lúc nào cũng dễ dàng. Điều đó không chỉ đúng với ông Tôma mà còn với cả chúng ta. Đức tin cần được nuôi dưỡng và nâng đỡ. Vì thế, vào “ngày thứ tám”, tức là mỗi Chúa nhật, Hội thánh mời gọi chúng ta làm như các môn đệ tiên khởi: quy tụ lại và cùng nhau cử hành Thánh Thể. Trong đó, chúng ta lắng nghe lời Chúa Giêsu, cầu nguyện, tuyên xưng đức tin, chia sẻ các ân huệ của Thiên Chúa trong tình bác ái, dâng hiến đời mình hiệp với Hy tế của Đức Kitô, lãnh nhận Mình và Máu Người, để rồi chính chúng ta trở thành chứng nhân cho sự Phục sinh của Người, như chính từ “Thánh lễ” (Missa) nói lên, nghĩa là “được sai đi”, là “sứ vụ” (x. Sách Giáo lý Hội Thánh Công Giáo, 1332).
Thánh lễ Chúa nhật là điều không thể thiếu đối với đời sống Kitô hữu. Ngày mai, tôi sẽ lên đường thực hiện chuyến tông du sang châu Phi; và chính một số vị tử đạo của Hội thánh Phi châu thời kỳ đầu, các thánh tử đạo Abitene (49 vị, ngày nay thuộc nước Tunisi) đã để lại cho chúng ta một chứng tá thật đẹp về điều này. Khi được đề nghị tha mạng với điều kiện phải từ bỏ việc cử hành Thánh Thể, các ngài đã trả lời rằng họ không thể sống nếu không cử hành Ngày của Chúa. Chính tại đó, đức tin của chúng ta được nuôi dưỡng và lớn lên. Chính tại đó, những nỗ lực tuy còn giới hạn của chúng ta, nhờ ơn Chúa, được kết hợp như hành động của các chi thể trong một thân thể duy nhất, “Thân Thể Đức Kitô” để thực hiện một kế hoạch cứu độ vĩ đại bao trùm toàn thể nhân loại. Nhờ Thánh Thể, chính đôi tay của chúng ta cũng trở thành “đôi tay của Đấng Phục Sinh”, là chứng nhân cho sự hiện diện, lòng thương xót và bình an của Người, qua những dấu chỉ của công việc, của hy sinh, của bệnh tật, của dòng thời gian trôi qua - những dấu ấn thường được khắc ghi nơi chúng ta, như sự dịu dàng của một cái vuốt ve, một cái nắm tay, hay một hành động bác ái.
Và Đức Thánh cha kết luận: “Anh chị em thân mến, trong một thế giới đang rất cần hòa bình, điều này càng thúc đẩy chúng ta chuyên cần và trung tín hơn trong cuộc gặp gỡ Thánh Thể với Đấng Phục Sinh, để từ đó ra đi như những chứng nhân của tình bác ái và là những người mang hòa giải đến cho mọi người. Xin Đức Trinh Nữ Maria trợ giúp chúng ta thực hiện điều đó - Mẹ thật diễm phúc vì đã tin mà không thấy (x. Ga 20,29).
Chào thăm và nhắn nhủ
Sau khi đọc kinh và ban phép lành cho các tín hữu, Đức Thánh cha nói:
“Anh chị em thân mến,
Hôm nay, nhiều Giáo hội Đông phương cử hành lễ Phục sinh theo lịch Giulianô. Tôi xin gửi đến tất cả các cộng đoàn đó lời chúc bình an chân thành nhất, trong sự hiệp thông đức tin nơi Chúa Phục Sinh. Tôi kèm theo đó lời cầu nguyện tha thiết hơn cho những ai đang chịu đau khổ vì chiến tranh, đặc biệt là người dân Ucraina thân yêu. Xin ánh sáng của Đức Kitô mang lại niềm an ủi cho những tâm hồn đau khổ và củng cố niềm hy vọng về hòa bình. Xin cộng đồng quốc tế đừng lơ là trước thảm kịch của cuộc chiến này!
Tôi cũng đặc biệt gần gũi với người dân Liban thân yêu trong những ngày đau thương, sợ hãi nhưng vẫn đầy hy vọng không lay chuyển nơi Thiên Chúa. Nguyên tắc nhân đạo, được khắc ghi trong lương tâm của mỗi người và được công nhận trong luật pháp quốc tế, đòi hỏi nghĩa vụ luân lý phải bảo vệ dân thường khỏi những hậu quả tàn khốc của chiến tranh. Tôi kêu gọi các bên xung đột ngừng bắn và khẩn trương tìm kiếm một giải pháp hòa bình.
Thứ Tư tới đây đánh dấu tròn ba năm kể từ khi bắt đầu cuộc xung đột đẫm máu ở Sudan. Người dân Sudan đang phải chịu đau khổ biết bao, trở thành những nạn nhân vô tội của thảm kịch vô nhân đạo này! Tôi xin lặp lại lời kêu gọi khẩn thiết của mình gửi đến các bên tham chiến: hãy để vũ khí im tiếng và bắt đầu, không kèm điều kiện tiên quyết, một cuộc đối thoại chân thành nhằm sớm chấm dứt cuộc chiến huynh đệ tương tàn này….
Ngày mai (tức là ngày 13 tháng Tư), tôi sẽ lên đường thực hiện chuyến tông du kéo dài mười ngày đến bốn quốc gia châu Phi: Algeria, Cameroon, Angola và Guinea Xích Đạo. Xin anh chị em vui lòng đồng hành với tôi bằng lời cầu nguyện của mình. Xin cảm ơn anh chị em!