Phút Cầu Nguyện, Thứ Sáu 10/04/2026: Bình an của Chúa
Vay đời hai chữ “bình an”
Để lòng an ổn nhẹ nhàng bước chân
…
Mây kia là của bầu trời
Dặn lòng biết đủ, bớt lời oán than
Lá xanh, xanh mấy cũng vàng
Thôi tham chi lắm, bình an đủ rồi.
(x. Fb Mai Thanh Hạ)
Kính thưa quý vị, các bạn thân mến,
Cuộc sống xã hội hôm nay là một chuỗi những bất an lo sợ. Có người sợ già, sợ xấu. Có người sợ chiến tranh thiên tai, sợ thất nghiệp, nghèo đói, sợ cô đơn và sợ bị bỏ rơi. Nỗi sợ lớn nhất là sợ chết. Nỗi sợ nào cũng đáng sợ. Vì thế con người ta cố tìm cho mình một thế lực nào đó để khỏa lấp nỗi sợ và để được bình an. Có người tìm kiếm sự bình an nơi của cải vật chất, nơi danh vọng và quyền lực nhưng vẫn cảm thấy bất an. Có người tìm kiếm bình an trong phục vụ và các việc đạo đức nhưng đó vẫn chỉ là thứ khỏa lấp bên ngoài. Vậy đâu là sự bình an đích thực.
Kinh Thánh diễn tả sự bình an như là lời chúc lành của Thiên Chúa:“Tôi lắng nghe điều Thiên Chúa phán, điều Chúa phán là lời chúc bình an, cho dân Người, cho kẻ trung hiếu và những ai hướng lòng trí về Người” (Tv 85,9). Còn với Đức Giêsu, bình an chính là món quà, là sức mạnh dành cho các môn đệ. Người nói: “Thầy để lại bình an cho anh em, Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không theo kiểu thế gian. Anh em đừng xao xuyến cũng đừng sợ hãi” (Ga 14,27). Sự bình an mà Chúa Giêsu ban không có nghĩa là không có những trắc trở gian nan như mặt hồ lặng sóng nhưng là sự bình an sâu thẳm trong tâm hồn khi phải đối mặt với khó khăn nghịch cảnh. Người luôn tin tưởng phó thác vào Chúa Cha nên đã có được bình an trong tâm hồn mặc dù phải đối diện với những thử thách đang bủa vây.
Khi biết mình sắp bị giới lãnh đạo Do Thái bắt nộp, bị môn đệ Giuđa phản bội và giờ Chúa Cha tôn vinh đã cận kề, Đức Giêsu đã trăn trối lại cho các môn đệ những lời tâm huyết sau cùng. Các môn đệ cảm thấy hoang mang sợ hãi, tâm hồn đầy xao xuyến, Thầy đi rồi còn tương lai của các ông sẽ về đâu? Một câu hỏi lớn chưa có lời giải đáp. Hiểu được tâm trạng đó, Chúa Giêsu hứa ban bình an và niềm vui của Người cho các ông (x Ga 14,27-31). Các môn đệ lo lắng sợ hãi vì không biết phải đi con đường nào giữa trăm ngàn ngã rẽ, không biết tin cậy vào đâu trước những thế lực xấu đang bủa vây. Chúa Giêsu đã động viên các ông và khẳng định “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống” (Ga 14,6). Ai đi theo con đường của Chúa chắn chắn sẽ tới đích. Ai tin vào Chúa sẽ không phải thất vọng bao giờ. Ngược lại ai cậy dựa vào sức riêng mình và sự bảo đảm của cải vật chất trần gian sẽ phải gánh chịu nỗi bất an ê chề.
Người ta có thể có được sự bình an khi cuộc sống không có chiến tranh hận thù ghen ghét. Sự bình an của thế gian ban có thể được bảo đảm bằng của cải vật chất, bằng những tiện nghi khoa học tối tân đáp ứng mọi nhu cầu của con người. Sự bảo đảm này có giá trị nhất định, nhưng Chúa Giêsu muốn đưa chúng ta tiến xa hơn trong niềm tin Kitô giáo, đó là sự bình an đích thực nơi Thiên Chúa. Như Chúa Giêsu đã đón nhận mọi đau khổ, đã uống trọn chén đắng Cha trao để nên một trong thánh ý Cha, và Người đã đánh đổi cả mạng sống để cho nhân loại được bình an.
Lời Chúa là niềm an ủi lớn cho chúng ta. Dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, Thiên Chúa vẫn chở che và gìn giữ chúng ta khỏi rơi vào nỗi khốn khổ bất hạnh. Nhưng điều kiện để được bình an là thi hành ý muốn của Chúa Cha. Như Chúa Giêsu luôn hướng về Chúa Cha, chúng ta cũng được mời gọi khám phá ra dự phóng của Thiên Chúa trong cuộc đời mình. Chúng ta sẽ gặp những trắc trở khó khăn, những nghi kỵ bắt bớ, có thể đó là lúc chúng ta được tôi luyện để kiên vững trong đức tin, nhẫn nại trong đức cậy và sắt son trong lòng mến. Một khi đã tin tưởng tuyệt đối và thi hành trọn vẹn ý Chúa, chúng ta sẽ đạt đến nguồn bình an đích thực.
Lạy Chúa Giêsu Đấng Phục Sinh, xin Chúa chúc lành và gìn giữ chúng con giữa bao bất ổn của cuộc sống. Có Chúa hiện diện và đồng hành thì không một thế lực nào làm chúng con sợ hãi, nhưng luôn hân hoan rao truyền tình thương cứu độ của Chúa cho mọi người. Amen.
Phương Anh