Phút Cầu Nguyện, Thứ Bảy 29/11/2025: Tâm tình bước vào Mùa Vọng

Mùa Vọng của Năm Thánh Hy Vọng mở ra như một lời mời gọi tha thiết: “Hãy đứng dậy và ngước nhìn lên!” Đó cũng chính là tâm tình của ngôn sứ Khabacúc khi ông đối diện với thời cuộc đầy giông bão, khi mọi sự chung quanh như sụp đổ, và những biến động ập đến dồn dập khiến lòng người run rẩy. Trong hoàn cảnh ấy, ông đã cất lên lời nguyện thẳm sâu, lời nguyện ấy đã trở thành kinh nguyện của những người biết hy vọng giữa đêm đen:

Lạy Chúa, con đã nghe truyền tụng về Ngài,

công trình Ngài, lạy Chúa, lòng con kính sợ!

Trong cơn thịnh nộ, xin Ngài nhớ xót thương.

Ngôn sứ bắt đầu bằng việc nhớ lại những kỳ công của Thiên Chúa: Thiên Chúa đã từng giải phóng dân khỏi Ai Cập; Ngài đã dẫn họ qua sa mạc khô cằn; Ngài đã chiến đấu cho dân khi họ bất lực; Ngài đã tự miền Têman ngự giá, từ núi Paran quang lâm.

Mùa Vọng cũng đưa chúng ta trở về ký ức đức tin: giúp ta nhớ lại Thiên Chúa đã bao lần can thiệp trong cuộc đời ta – có những lúc tưởng chừng không còn gì để giữ, không còn gì nâng đỡ, vậy mà Chúa đã mở một lối đi trong sa mạc, dựng lên một niềm vui trong tàn úa. Và rồi, khi hồi tưởng lại điều ấy, tâm hồn ta được an ủi và tái sinh niềm tin.

Trong Năm Thánh Hy Vọng, Giáo Hội mời gọi chúng ta trở lại với ký ức ấy: ký ức về một Thiên Chúa không bao giờ mệt mỏi đi về phía con người, ký ức về “Đấng quyền năng nhưng rất hiền từ”, ký ức về một Vị Thiên Chúa “đến để cứu độ” chứ không phải để kết án.

Ngôn sứ Khabacúc không tô hồng thực tế. Ông thành thật thốt lên:

Chuyện vừa lọt tai, ruột đã rối bời,

mới nghe điều đó, môi miệng con run rẩy,

bệnh mục xương đã nhập vào mình,

chân lảo đảo không còn vững bước.

Đó chính là kinh nghiệm của ta trong một năm đã qua: những mất mát không báo trước; những bất trắc khiến người ta chao đảo; những biến động trong gia đình, Giáo Hội và xã hội; những yếu đuối và tội lỗi làm ta hổ thẹn trước mặt Chúa. Ngôn sứ cũng nhìn thấy cảnh suy sụp trầm trọng: Cây vả không còn đâm bông; vườn nho không được trái nào; bầy chiên dê biến mất khỏi ràn…

Tất cả là biểu tượng của một năm khô hạn, một mùa thu hoạch thất bát, một đời sống tưởng chừng hụt hơi. Ta cũng có thể nhận ra hình ảnh mình nơi đó. Nhưng điều kỳ diệu là: dù nhìn rõ đau khổ, Khabacúc vẫn không dừng lại ở đó. Ông đi xa hơn, đi sâu hơn, đi vào tận cùng của mầu nhiệm hy vọng.

Điều đẹp nhất trong toàn bộ sấm ngôn chính là lời tuyên xưng này:

Nhưng phần tôi, tôi nhảy mừng vì Đức Chúa,

hỷ hoan vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi.

Đây là linh đạo của Mùa Vọng: Không phải hy vọng khi mọi thứ đều tốt đẹp; nhưng hy vọng ngay khi vườn nho không ra trái; hy vọng ngay khi cây vả chẳng còn đâm bông; hy vọng ngay khi bầy chiên dê biến mất khỏi ràn... Hy vọng thật sự không dựa vào hoàn cảnh, mà dựa vào Thiên Chúa – Đấng luôn trung tín, luôn ra tay đúng lúc, và luôn nhớ xót thương.

Mùa Vọng mời gọi ta đứng thẳng dậy, giống như Khabacúc đứng giữa hiện thực đổ nát mà vẫn tuyên xưng:

Đức Chúa là Chúa Thượng, làm cho tôi mạnh sức,

cho đôi chân này lanh lẹ tựa chân nai,

và dẫn tôi đi trên đỉnh núi cao vời .

Đó là lời dành cho những ai đang mệt mỏi, rã rời, khô khan trong đời sống thiêng liêng. Mùa Vọng là đứng dậy trong bình an, hy vọng vào Thiên Chúa Đấng luôn nâng đỡ yêu thương.

Thiên Chúa đến theo cách Ngài muốn, chứ không theo cách ta mong. Ngài đến trong thinh lặng của lời cầu nguyện, trong tiếng gọi âm thầm của Lời Chúa, trong những người bé mọn, trong những cơ hội hoán cải, trong những thử thách làm ta trưởng thành.

Mùa Vọng chính là thời khắc để ta nhường chỗ cho Thiên Chúa: một Thiên Chúa đang đến, đang tìm, đang gõ cửa trái tim. Và trong Năm Thánh Hy Vọng, lời của Khabacúc vang lên như một lời tiên tri cho hôm nay:

Trong cơn thịnh nộ, xin Ngài nhớ xót thương.

Chúng ta bước vào Mùa Vọng không phải với nỗi sợ hãi, mà với lòng cậy trông. Không phải với sự chán nản, mà với sự phó thác. Không phải với đôi chân run rẩy, mà với đôi chân nhẹ nhàng như chân nai, nhờ vào sức mạnh của Đấng Cứu Thế đang đến gần.

Lạy Chúa Giêsu, Đấng đang đến và đang ở với chúng con, xin làm sống dậy niềm hy vọng đã có ngày nguội lạnh trong tâm hồn chúng con. Xin thắp sáng nơi chúng con sự can đảm của ngôn sứ Khabacúc, để giữa thất bại chúng con vẫn dám cậy trông, giữa khô hạn chúng con vẫn dám tin vào mùa gặt của Chúa, giữa bóng tối chúng con vẫn dám ca hát rằng: “Tôi nhảy mừng vì Đức Chúa.” Lạy Chúa Giêsu, xin dọn lòng chúng con để chúng con sẵn sàng đón Chúa đến với chúng con. Amen.

Minh Thanh

Trực tiếp

Livesteam thumbnail