Lời Chúa, Thứ Ba 07/08/2018

Thứ Ba Tuần XVIII - Mùa Thường Niên

Bài đọc 1: Gr 30:1-2, 12-15, 18-22

Có lời Chúa phán cùng Giêrêmia rằng: "Chúa là Thiên Chúa Israel phán thế này: Ngươi hãy chép vào sách mọi lời Ta đã phán với ngươi". Vì Thiên Chúa phán rằng: "Nơi giập gãy của ngươi đã bất trị, thương tích ngươi làm độc quá đỗi. Không ai đoái thương băng bó cho ngươi: không có thuốc hay chữa ngươi bình phục. Mọi kẻ yêu ngươi đã bỏ quên ngươi, không tìm kiếm ngươi nữa, vì Ta đã đánh ngươi bị thương như kẻ thù sửa phạt ngươi nặng nề, vì sự gian ác của ngươi quá nhiều, tội lỗi của ngươi quá nặng, nên Ta đã làm cho ngươi những sự ấy". Chúa phán thế này: "Đây Ta đem những kẻ trong nhà xếp Giacóp bị bắt trở về gia cư họ, Ta sẽ xót thương. Thành sẽ được xây lại trên nơi cao của nó, đền thờ sẽ được trùng tu theo trật tự của nó. Thế là sẽ vang lên lời ca tụng và tiếng reo mừng. Ta sẽ làm cho nó thêm nhiều, và nó sẽ không bị hạ nhục. Con cái nó sẽ được như xưa; trước mặt Ta, cộng đồng nó sẽ đứng vững. Ta sẽ hỏi thăm mọi người áp bức nó. Thủ lãnh nó sẽ bởi nó mà ra; vua chúa nó sẽ từ trong nó mà lên. Ta sẽ cho nó triều yết và nó sẽ đến gần Ta, vì thật ra có ai dám liều mạng đến gần Ta? - Chúa phán như thế -. Bấy giờ các ngươi sẽ là dân Ta, và Ta sẽ là Thiên Chúa các ngươi".

Tin Mừng: Mt 14:22-36

Khi dân chúng đã ăn no, lập tức Chúa Giêsu giục môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình. Đến chiều, Người vẫn ở đó một mình. Còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió. Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng: "Ma kìa" và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng. Lập tức, Chúa Giêsu nói với các ông rằng: "Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ". Phêrô thưa lại rằng: "Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy". Chúa phán: "Hãy đến". Phêrô xuống khỏi thuyền bước đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa Giêsu. Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng: "Lạy Thầy, xin cứu con". Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói: "Người hèn tin, tại sao lại nghi ngờ?" Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng. Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng: "Thật, Thầy là Con Thiên Chúa!" Khi đã sang qua biển hồ, các ngài lên bộ và ghé vào Ghênêsarét. Nhận ra Ngài, dân địa phương liền loan tin đi khắp cả vùng xung quanh, và người ta đem đến cho Ngài hết mọi kẻ ốm đau. Họ nài xin Ngài cho họ rờ đến tua áo choàng của Ngài thôi, và ai đã rờ đến thì đều được chữa lành.

Suy Niệm

Lòng thương xót Chúa

Trong bài đọc 1, qua lời ngôn sứ Giêrêmia, chúng ta thấy Thiên Chúa thể hiện hai tâm trạng đối với dân của Người. Tâm trạng thứ nhất đó là: Thiên Chúa tức giận với dân và tiên báo cho họ tai ương sắp xảy tới vì tội lỗi của họ. Họ đã không sống theo đường lối và giáo huấn của Chúa, nhưng lại chạy theo thờ các thần khác, do đó, họ sẽ phải lãnh chịu tai ương, đó là Giêrusalem sẽ bị sụp đổ hoàn toàn. Tâm trạng thứ hai là: Khi thấy dân chúng rơi vào cảnh tuyệt vọng vì thành trì Giêrusalem bị phá đổ tan tành, Thiên Chúa lại chạnh lòng thương họ. Người đã sai ngôn sứ Giêrêmia đến an ủi dân Người. Ngôn sứ đã tiên báo với dân chúng rằng: Thành sẽ được xây dựng lại và dân chúng sẽ được vẻ vang trước muôn dân (x. Gr 30,18-20). Như thế, dù trước đây Thiên Chúa rất tức giận với những lầm lỗi của dân, nhưng Người vẫn không thể bỏ rơi khi thấy họ gặp gian nan thử thách. Người luôn muốn đem lại cho họ niềm vui và hạnh phúc chỉ vì Người yêu thương dân Người đã chọn. Vì thế, đến cuối bài đọc 1, Thiên Chúa muốn nhắc lại giao ước giữa họ và Người, và muốn họ sống theo giao ước ấy: “Các ngươi sẽ là dân Ta chọn, và Ta, Ta sẽ là Thiên Chúa của các ngươi” (Gr 30:22). Họ hãy thờ phượng một mình Thiên Chúa để được hưởng hạnh phúc và bình an.

Trong bài Tin mừng hôm nay, chúng ta thấy Chúa Giêsu cũng thể hiện hai tâm trạng với dân chúng. Sau khi làm phép lạ hóa bánh ra nhiều và cho dân chúng ăn no nê, Chúa Giêsu có vẻ tức giận và liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bên bờ bên kia trước, còn Người ở lại để giải tán đám đông. Tại sao Chúa Giêsu lại phải làm những điều đó? Thánh sử Mátthêu không cho chúng ta biết rõ lý do, nhưng chính Gioan giải thích việc làm bất thường này (Ga 6:14-15). Dân chúng thán phục trước phép lạ, muốn lôi kéo Chúa Giêsu vào cuộc phiêu lưu chính trị: Họ muốn tôn Người làm vua. Vì thế, Chúa Giêsu đã phải giản tán đám đông và không muốn các môn đệ cũng giống như họ. Như thế, Người không ghét bỏ dân chúng nhưng muốn họ tin vào Người và sống theo những lời Người chỉ dẫn chứ không phải chỉ theo Người vì miếng cơm manh áo. Nhưng đến cuốn bài tin mừng, khi Chúa Giêsu và các môn đệ lên đất liền, Người lại chạnh lòng thương dân chúng khi thấy họ kéo đến với Người, và Người đã cứu chữa những kẻ đau ốm. Như thế, tình yêu mục tử luôn canh cánh lo cho đàn chiên của mình khi thấy họ gặp gian nan thử thách.

Thiên Chúa tức giận chỉ vì tội lỗi của họ, nhưng Người vẫn không bỏ rơi họ chị vì Người yêu họ. Người chỉ muốn họ trở về với Người và sống theo đường Người chỉ dẫn. Đối với mỗi người chúng ta cũng thế, Thiên Chúa cũng buồn trước tội lỗi chúng ta, nhưng Người luôn cho chúng ta cơ hội, thời gian để chúng ta làm lại con người mới. Chúng ta không được ỷ lại vào lòng thương xót của Chúa, nhưng hãy ra sức sửa đổi con người hầu có thể lãnh nhận được bình an và niềm vui trong Chúa.

Xin Chúa giúp chúng con nhận ra tình yêu của Chúa dành cho chúng con. Xin cho chúng con biết đáp trả tình yêu ấy bằng việc cố gắng làm lại con người mới theo như Lời Chúa dạy. Amen.

Đức Duy

Add new comment

6 + 2 =