Phút Cầu Nguyện, Thứ Năm 25/11/2021

Thánh Phanxicô Saviê (1506-1552)[1] Linh mục

Người trẻ cương quyết và mạnh dạn lên đường

Trong Tông huấn Đức Kitô đang sống, nói về sứ mạng truyền giáo, Đức Thánh cha Phanxicô nhắc các bạn trẻ rằng: Được đổ đầy tình yêu của Đức Kitô, người trẻ chúng ta được mời gọi làm chứng nhân Tin Mừng bất cứ nơi đâu mà chúng ta có mặt, bằng chính cách sống của mình. Chúng ta cần nói về Đức Giêsu, cần kể cho người khác rằng Người đã trao cho chúng ta sức mạnh trong cuộc sống, rằng chúng ta thích thú trò chuyện với Người, rằng chúng ta được nuôi dưỡng nhờ suy niệm lời của Người… Chúng ta hãy học biết chia sẻ Đức Giêsu và đức tin mà Người ban cho chúng ta. Ước gì chúng ta được đánh động bởi cùng sự thúc đẩy bất khả kháng làm cho Thánh Phaolô đã thốt lên: “Khốn cho tôi, nếu tôi không rao giảng Tin Mừng” (1Cr 9,16)! Đức Giêsu sai chúng ta đi khắp mọi nơi. Người mời gọi chúng ta trở thành những nhà thừa sai không biết sợ hãi ở bất cứ nơi nào chúng ta có mặt và trong bất cứ khung cảnh nào mà mình thuộc về. Người tin tưởng vào sự can đảm, vào lòng dũng cảm và hăng hái của chúng ta.[2] Mặc lấy tâm tình này, giờ đây, chúng ta chiêm ngắm thánh Phanxicô Saviê – vị thánh Bổn mạng các xứ truyền giáo và cùng với ngài cầu nguyện.

Thánh Phanxicô sinh năm 1506 tại lâu đài Saviê trong một gia đình quyền quý của vương quốc Navarê nhỏ bé miền Bắc nước Tây Ban Nha ngày nay. Khi tuổi vừa lên 5, nước Tây Ban Nha thôn tính và sát nhập Navarê, khiến gia đình ngài lâm cảnh “nước mất nhà tan.” Năm 17 tuổi ngài đến Paris học (1525-1536) để tiến thân trên con đường tri thức. Tại Paris ngài sống trong cùng một căn phòng với chân phước Phêrô Favre và sau đó với thánh Inhaxiô. Lần lượt Phêrô Favre rồi Phanxicô Saviê được thánh Inhaxiô thu phục. Năm 28 tuổi ngài cùng với nhóm bạn của thánh Inhaxiô khấn sống khó nghèo, khiết tịnh và làm việc tông đồ theo tinh thần của thánh Inhaxiô. Năm 31 tuổi (1537), ngài chịu chức linh mục tại Vênêzia miền Đông Bắc nước Ý. Năm 35 tuổi ngài xuống tàu đi truyền giáo ở vùng Đông Á theo lệnh Đức Thánh cha Phaolô III.

Tháng 04/1541 ngài xuống tàu tại Lisbon và mãi 14 tháng sau mới đến được Goa nước Ấn Độ. Trong suốt 10 năm truyền giáo (1542-1552) ngài đã đi cả trăm ngàn cây số. Trong 07 năm đầu, ngài truyền giáo ở mũi Côrmôrin, sau đó ở Ceylan, Malaysia và từ đó đến Inđônêsia. Ngài là vị Giám tỉnh đầu tiên của tỉnh Dòng Tên đầu tiên ngoài châu Âu. Ngài yêu mến và gắn bó keo sơn với Chúa Giêsu, tha thiết với Dòng và anh em trong Dòng, kính trọng và tuân phục thánh Inhatiô, nhiệt thành lạ lùng với việc tông đồ. Ngài đã rửa tội cho hàng trăm ngàn tân tòng và gầy dựng nhiều cộng đoàn tín hữu khắp nơi. Thành quả tông đồ của ngài đã tạo nên một đỉnh điểm nổi bật trong lịch sử truyền giáo của Hội thánh.

Trong vòng 2 năm (1549-1551), ngài đã thành lập một cộng đoàn tín hữu ở Nhật Bản. Trước khi ra đi, ngài trao lại cho cho một linh mục Bồ Đào Nha. 20 năm sau, cộng đoàn này đã lên đến 30 ngàn người. Cuối cùng, vì muốn vào Trung Quốc truyền đạo, ngài đã đến đảo Thượng Xuyên ngay cửa khẩu Quảng Châu để chờ thuyền đưa ngài vào Trung Quốc. Tiếc rằng tại đây, ngài ngã bệnh và qua đời ngày 03/12/1552. Vài tuần lễ sau, người ta từ Goa đến tìm xác ngài, đem về Goa để chôn cất. Thánh Phanxicô Saviê được Đức Thánh cha Grêgôriô XV phong thánh cùng với thánh Inhatiô vào năm 1622 và được đặt làm bổn mạng các xứ truyền giáo. Chiêm ngắm và cầu nguyện cùng với thánh Phanxicô Saviê, chúng ta được mời gọi hướng lòng về công cuộc truyền giáo trong Giáo hội, cương quyết và mạnh dạn lên đường.

Có thể chúng ta không có điều kiện rong ruổi như thánh Phanxicô Saviê xưa, nhưng chúng ta phải có bổn phận trước lời mời gọi của Chúa. Mỗi người trong những hoàn cảnh cụ thể và ơn gọi của mình, chúng ta đều phải sống lời mời gọi này, phải cương quyết lên đường. Ước mong mỗi tín hữu, cách riêng là mỗi bạn trẻ chúng ta có được con tim nhiệt huyết của thánh Phanxicô Saviê, để trong mọi cảnh huống của cuộc sống chúng ta dám đem Chúa đến cho thế giới.

Chúng con tạ ơn Chúa đã chọn thánh Phanxicô Saviê đi đến phương Đông giảng rao soi sáng muôn dân được biết đường rỗi linh hồn, cùng mở lối cho nhiều linh mục bắt chước gương người mà tiếp tục việc giảng truyền đạo Chúa. Chúng con chẳng có công gì để đáng được ơn nhận biết đạo thánh Chúa là đường công chính làm cho chúng con được mọi sự lành đời sau.

Chúng con cảm tạ Chúa cùng trông cậy vì công nghiệp thánh Phanxicô Saviê cho đạo thánh Chúa một ngày một lan rộng, cùng phá tan hết mọi bè rối và các kẻ thù nghịch Hội thánh. Lại xin cho các linh mục được mọi sự lành bình an mà coi sóc linh hồn chúng con; cùng xin cho giáo dân được một lòng tin bền vững, hầu ngày sau đáng được hưởng phúc Thiên đàng đời đời chẳng cùng. Amen.[3]

Nt. Maria Thérèse Bùi Thị Minh Thùy, O.P        


[1] x. Lm Augustin Nguyễn Văn Trinh, Phụng vụ chư thánh tập 2.

[2] X. 174-177

[3] Lời cầu nguyện lấy ý từ Kinh thánh Phanxicô Saviê.

Add new comment

1 + 18 =