Phút Cầu Nguyện, Thứ Năm 20/12/2018

TIN VUI CHO NGƯỜI BÉ MỌN

Ai trong chúng ta cũng mang trong mình khát vọng tìm kiếm lẽ sống, tìm nguồn hạnh phúc bình an. Đâu là nơi, là đối tượng để chúng ta đạt đến khát vọng ấy nếu không phải là Đức Giêsu. Ai sẽ vén mở cho chúng ta bức màn vô minh để nhìn thấy ánh sáng sự sống? Giữa muôn ngàn ngã rẽ của cuộc đời, ai sẽ dẫn bước chúng ta vào chính lộ. Giữa những lời lẽ dối trá, những cuồng vọng tham lam ích kỷ, ai sẽ chỉ cho chúng ta biết đâu là Chân Lý. Mang thân phận con người với những yếu đuối và giới hạn, chúng ta không thể thấu đạt được chân lý sự sống nếu không có ơn Chúa soi sáng.

Một đệ tử nọ mong muốn tìm hiểu về Đức Phật, anh đến gặp một vị thầy và hỏi: - Thưa thầy, xin thầy chỉ cho con biết

Phật là gì? Vị thầy trả lời: - Phật là trí tuệ. Một ngày khác, có người cũng đến hỏi câu hỏi đó, vị thầy trả lời: - Không phải là trí tuệ. Không phải là Đức Phật. Đệ tử phản đối lại: - Hôm trước thầy nói “Phật là trí tuệ”, nhưng hôm nay thầy lại trả lời khác. Vị thầy chậm rãi giải thích: - Câu nói đó là cách để dỗ cho em bé khỏi khóc. Khi em bé đã nín thì tôi nói: - Không phải là trí tuệ. Không phải là Đức Phật. Đó mới thực là Phật vậy.

Quý vị và các bạn thân mến, đức tin của chúng ta cũng là một tiến trình dài nhận biết Thiên Chúa qua những mặc khải. Nhờ đức tin, chúng ta được Chúa đưa từ bóng tối đến ánh sáng, từ kiếp nô lệ phải chết đến sự tự do được sống, từ hạt bụi vô thường đến sự linh thánh, từ chốn u sầu đau khổ đến miền hạnh phúc miên trường. Thiên Chúa đã dùng các ngôn sứ nói cho dân Do Thái biết danh thánh của Người. Thời Cựu Ước, Môsê là một ngôn sứ quan trọng được tuyển chọn để làm chiếc cầu nối giữa dân với Thiên Chúa. Khi còn là một trẻ nhỏ, Môsê đã từng được cứu vớt từ dưới nước lên, thì đến lượt ông cũng cứu dân Do Thái vượt qua Biển Đỏ để tiến về Đất Hứa (Xh 14). Một lần trên núi thánh, Thiên Chúa cảnh báo cho Môsê biết tội lỗi của dân, nếu không sám hối họ sẽ bị tiêu diệt. Môsê đã kêu cầu Đức Chúa nguôi cơn giận và Chúa đã trao cho ông tấm bia đá có khắc Mười Điều Răn. “Đức Chúa phán với ông Môsê: ngươi sẽ bảo con cái Israel như thế này: các ngươi đừng tạc tượng thần bằng bạc mà đặt bên cạnh Ta, và cũng đừng tạc tượng thần bằng vàng để thờ. Ngươi sẽ dựng cho Ta một bàn thờ bằng đất, trên đó ngươi sẽ dâng lễ tế toàn thiêu, lễ kỳ an, dâng chiên cừu bò bê. Ở bất cứ nơi nào Ta tỏ danh Ta cho ngươi ghi nhớ, Ta sẽ đến với ngươi và chúc phúc cho ngươi” (Xh 20, 22-24).

Khi thấy thế gian chìm ngập trong sợ hãi, Thiên Chúa không ngừng hành động. Người lấy tình thương mà kêu gọi, lấy ân sủng mà thúc giục, lấy đức ái mà gìn giữ và lấy sự dịu dàng mà ấp ủ” (Thánh Phêrô Kim ngôn). Thiên Chúa bày tỏ tình thương của Người qua mỗi biến cố thăng trầm của lịch sử Israel, đặc biệt nơi con người Đức Giêsu. Con Thiên Chúa được sinh ra trong cảnh nghèo khó, Người không đến trong dáng vẻ trịnh thượng như các kinh sư biệt phái, không khắt khe cứng nhắc như các luật sĩ, Người đến trong cung cách của người khiêm tốn phục vụ. Người không đến với các bậc vua chúa, nhưng đến với các mục đồng và những người bé mọn. Người sống hòa đồng để cảm thông với những ai đang mang gánh nặng của đau khổ, nghèo đói và bệnh tật. Người đã lấy tình thương cảm hóa lòng người, lấy tha thứ mời gọi trở về. Người Do Thái thường coi trọng những bậc khôn ngoan đại trí, nhưng Thiên Chúa lại giấu không cho những bậc khôn ngoan thông thái biết mầu nhiệm Nước Trời mà chỉ mặc khải cho những người bé mọn.

Lạy Chúa Giêsu là tấm gương trong suốt phản chiếu gương mặt hiền hậu của Thiên Chúa Cha, xin cho chúng con biết soi mình trong Chúa để biết cách yêu thương cho trọn vẹn. Vì yêu thương, Con Thiên Chúa đã trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân phận con người yếu đuối, để dẫn đưa loài người thoát khỏi kiếp nô lệ của tội lỗi và sự chết, để tiến vào miền hoan lạc vinh quang. Amen.

Nt. Anh Thư     

Add new comment

1 + 0 =