Phút Cầu Nguyện, Thứ Ba 20/11/2018

NGƯỜI CHẾT ĐI VỀ ĐÂU

Có ba người đàn ông bị chết trong một tai nạn giao thông. Cả ba người cùng được lên thiên đàng. Vừa lên tới nơi, họ gặp Thượng đế và người hỏi họ một câu: - Này các anh, khi nằm trong quan tài, các anh hy vọng người thân và bạn bè sẽ nói gì về mình? Người thứ nhất nói: - Tôi mong muốn nghe mọi người nói tôi là một vị bác sĩ vĩ đại, một người đàn ông biết chăm sóc gia đình. Người thứ hai nói: - Tôi mong mọi người nói tôi là một người chồng tốt, một người cha biết nuôi dạy con cái. Còn người thứ ba thì nói: - Tôi chỉ hy vọng mọi người nói: - Nhìn kìa, anh ấy chưa chết, tay chân anh ta cử động rồi.

Quý vị và các bạn thân mến,

Được sống bất tử là khát vọng lớn nhất của con người. Cả ba người đàn ông trên đều nghĩ đến một cái kết tốt đẹp sau khi chết, họ mong muốn bạn bè vẫn nhớ đến họ. Họ mong được tồn tại trong ý nghĩ của những người thân. Trong Tin Mừng, thánh Matthêu thuật lại cho chúng ta cuộc đối thoại giữa Chúa Giêsu và những người thuộc nhóm Xađốc (x. Mc 12, 18-27). Nhóm này hợp thành một phe mang tính chính trị hơn là tôn giáo. Phần đông trong số họ thuộc giới tư tế nên rất am hiểu về luật Cựu ước. Họ chủ trương con người không có sự sống lại. Họ dựa vào quan niệm xưa về người đàn bà đã lấy bảy anh em làm chồng. Người chồng thứ nhất chết sớm mà người vợ chưa có con trai, thì bà phải lấy những người anh em của chồng để sinh con nối dòng. Trả lời cho thắc mắc ấy, Chúa Giêsu đã dùng Kinh Thánh Cựu ước để khẳng định với họ: “Ta là Thiên Chúa của Apraham, Thiên Chúa của Isaác, và Thiên Chúa của Giacóp. Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống” (Xh 3,6). Chúa Giêsu đưa ra ba nhân vật quan trọng của thời Cựu ước, đó là Apraham, Isaác và Giacóp là những người đã sống và sống mãi qua dòng lịch sử của Israel. Chính Thiên Chúa đã mặc khải cho ông Môsê biết Người là Thiên Chúa hằng sống, thánh thiện và siêu việt qua ngọn lửa cháy từ giữa bụi cây (x. Xh 3,2). Câu trả lời của Chúa Giêsu cho thấy, quan niệm của những người thuộc nhóm Xađốc còn quá ngây ngô vì họ không tin vào quyền năng của Thiên Chúa. Họ cũng không hiểu ý nghĩa phục sinh hàm chứa trong việc Thiên Chúa tự xưng mình là Thiên Chúa của các tổ phụ. Sự sống của Thiên Chúa không có giới hạn và kéo dài qua các tổ phụ của Israel.

Con người là hữu thể gồm có linh hồn và thể xác. Qua bí tích hôn phối, người nam và người nữ kết hợp với nhau để nên một thân thể. Nếu một trong hai người phối ngẫu chết, mối dây hôn phối ấy cũng hết. Vì thế, khi người ta từ cõi chết sống lại, thì chẳng ai còn lấy vợ lấy chồng, nhưng mọi người sẽ nên giống như các thiên thần trên trời. Sự sống con người thì biến đổi từ hữu hình đến linh thiêng, còn sự sống nơi Thiên Chúa thì vĩnh cửu. Người làm chủ thời gian và không gian, là Đấng hằng hữu và vô biên.  

Chính Chúa Giêsu phục sinh đã mở ra cho chúng ta niềm hy vọng mới. Từ đây loài người được sinh ra không phải để qua đi như cỏ cây nhưng sẽ được tận hưởng sự sống vĩnh cửu trong Thiên Chúa. Thân xác con người phải được biến đổi, thanh tẩy, vượt qua sự hữu hạn để bước vào vinh quang. Như suy nghĩ của những người thuộc phái Xađốc, nếu chỉ chấp vào sự sống sự chết, vào việc lấy vợ lấy chồng, chúng ta sẽ không đón nhận được lời mặc khải của Chúa. Sự sống của Thiên Chúa đáng quý và vượt trên tất cả. Chỉ những ai dám tin vào Chúa Giêsu, dám vượt qua những suy nghĩ hạn hẹp ích kỷ, dám đi vào tương quan thiết thân với Chúa, người đó mới cảm nhận được sự sống huyền nhiệm nơi Thiên Chúa.  

Khi hành động trái với ý Thiên Chúa, nguyên tổ loài người đã đánh mất sự sống vĩnh cửu, mối tương giao thâm tình với Thiên Chúa đã gãy đổ, loài người lầm lũi bước đi trong bóng tối của “những mùa thu chết”. Chúa Giêsu phục sinh là “người mở đường cho những kẻ an giấc” (1Cr 15,20) Người đã làm bừng nở đóa hoa sự sống. Từ đây, niềm tin tưởng của dân Do Thái về việc kẻ chết sống lại được Đức Giêsu bảo đảm với một viễn tượng trở lại nguyên tuyền như trước và được biến đổi tận căn.

Là những Kitô hữu, chúng ta được tham dự vào sự sống vĩnh cửu của Thiên Chúa với điều kiện chúng ta phải tin và sống niềm tin ấy. Thiên Chúa đã đặt để trong tâm hồn mỗi người chúng ta khát vọng sống và sống vĩnh cửu. Điều quan trọng là chúng ta có vượt qua những rào cản của tội lỗi và những suy nghĩ hẹp hòi ích kỷ, để tin tưởng vươn đến Thiên Chúa là chủ sự sống. Mỗi ngày chúng ta hãy tự hỏi lòng mình, tôi đã làm gì, đã có mối thâm giao với Thiên Chúa ra sao để lãnh nhận sức sống từ nơi Thiên Chúa là nguồn mạch sự sống vĩnh cửu.

Lạy Chúa, khi con người chết đi, họ sẽ đi về trái tim của những người đang sống. Họ có mặt trong nhau, là sự tiếp nối của nhau. Nhờ cuộc khổ nạn và phục sinh của Chúa Giêsu, khi chúng con chết đi, tin rằng chúng con sẽ đi về trong trái tim yêu thương của Thiên Chúa Cha. Nơi ấy không còn thay đổi, không còn khổ đau, điều duy nhất còn lại, đó là tình yêu thương. Amen.   

Nt. Anh Thư      

Add new comment

3 + 1 =