Phút Cầu Nguyện, Thứ Ba 13/09/2022

SỐNG TÂM TÌNH BIẾT ƠN

Trong một khu rừng có nhiều chim chóc chung sống với nhau, chim Phượng Hoàng được xem là vua của các loài chim vì có bộ lông đẹp. Một hôm Phượng Hoàng tổ chức tiệc sinh nhật. Hàng trăm loài chim kéo nhau đến chúc mừng. Con nào con nấy tỉa tót cho bộ lông thật óng mượt và lộng lẫy. Chỉ riêng chú chim Cút là quê mùa với bộ nâu sồng xơ xác. Khí trời rét mướt, Cút ta đứng mà run cầm cập, luôn miệng kêu than. Thấy vậy, Phượng Hoàng thương tình ra lệnh cho các loài chim mỗi con tặng cho chim Cút một chiếc lông.

Lệnh được truyền đi, cả trăm chú chim vui vẻ nhổ một chiếc lông tặng cho chim Cút. Thế là Cút liền có một bộ áo rực rỡ. Từ đó Cút sinh ra kiêu ngạo, vênh mặt lên, đi đâu cũng tự mãn nói rằng: - “Từ nay, trong rừng này sau Phượng Hoàng thì phải kể đến Cút”. Nghe vậy, các chú chim kia tức tối kéo nhau đến gặp chim Cút đòi lại chiếc lông. Từ đấy chim Cút chỉ còn lại bộ nâu sồng xơ xác. Suốt ngày nó chỉ rụt cổ vào, nấp mình trong bụi cỏ không dám đi đâu, miệng kêu “cun cút” nghe rất thảm hại.

Quý vị và các bạn thân mến,

Trong cuộc sống con người, ai cũng dễ nhận ơn, nhưng không phải ai cũng biết cám ơn. Lòng biết ơn là một đức tính nền tảng và là bài học nhân bản đầu tiên chúng ta phải học, phải thực hành để trở thành người. Thế nhưng đó cũng là bài học chúng ta hay coi thường và quên lãng. Cuộc sống hôm nay quá bận rộn đến nỗi càng ngày người ta càng tiết kiệm lời cám ơn xin lỗi đối với nhau và cả đối với Thiên Chúa. Và người ta chỉ cám ơn khi có lợi cho bản thân mình.

Giáo hội dạy chúng ta rằng việc con người ca tụng và cám ơn Chúa không làm cho Chúa thêm vinh hiển, nhưng đó lại là việc hữu ích và Chúa lại ban thêm nhiều ân sủng cho ta. Tạ ơn Chúa vì ta được sinh ra làm người, mang hình ảnh của Thiên Chúa. Nhờ ân sủng, chúng ta được dẫn vào đời sống của Ba Ngôi Thiên Chúa, được thông truyền sự sống thần linh, được tham dự vào bản tính của Thiên Chúa. Dưới sự chứng thực của Thần Khí, ta được trở thành dưỡng tử, được đồng thừa kế với Đức Kitô trong đau khổ và vinh quang của Người (x. Rm 8,15-17).

Tác giả thánh vịnh đã ca ngợi: “Ngắm tầng trời tay Chúa sáng tạo, muôn trăng sao Chúa đã an bài, thì con người là chi, mà Chúa cần nhớ đến, phàm nhân là gì, mà Chúa phải bận tâm?” (Tv 8,4-5). Chính Thiên Chúa đã âu yếm thổ lộ: “Ta đã yêu ngươi bằng mối tình muôn thuở, nên Ta vẫn dành cho ngươi lòng xót thương” (Gr 31,3). Thật vậy, nỗi bận tâm lớn nhất của Thiên Chúa là yêu thương cứu chuộc loài người. Vũ trụ này xinh đẹp, tầng trời cao xanh, hoa trái ngọt lành, những tia nắng ấm, cơn mưa mát mẻ...tất cả đều được tạo nên vì con người. Trớ trêu thay trong lịch sử cứu độ, Chúa đã dẫn đưa dân ra khỏi sa mạc nhưng họ chẳng biết cám ơn Chúa mà lại chạy theo các thần ngoại, lại lỗi ước quên thề. Suốt dọc dài lịch sử của Israen là những phản bội bất trung, là cuộc tư tình ngang trái với thụ tạo. Trong kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa luôn dày đặc những lần thi ân giáng phúc, những cuộc kiếm tìm và tha thứ.

Thánh Phaolô khuyên chúng ta hãy tạ ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh (x. 1Tx 5,18). Khi vui cũng như lúc buồn, khi thuận lợi cũng như lúc gặp gian nan. Khi suy tư về ân phúc được làm người, thánh Lêô đã xác quyết “Hỡi những người Kitô hữu, hãy nhận ra phẩm giá của mình là đã được thông phần vào thiên tính, đừng mong ước trở về tình trạng hèn hạ trước đây nữa”.

Lạy Chúa, cuộc đời chúng con là một chuỗi hồng ân, xin cho chúng con biết dùng những hồng ân ấy mà phục vụ Chúa và mọi người. Chúng con thành tâm xin lỗi Chúa vì biết bao lần chúng con đã vô ơn với Chúa, thờ ơ với mọi người, xin cho chúng con biết khiêm tốn nhìn nhận những yếu đuối của mình và quyết tâm sửa lỗi. Nguyện cho cuộc đời chúng con là lời tạ ơn tha thiết, là khúc hát âm vang bài ca tình yêu Thiên Chúa. Amen.

Nt. Anh Thư     

Add new comment

4 + 6 =