Tiếp kiến chung của Đức Thánh cha: Nhiều khi chúng ta chỉ biết xin ơn mà không thực sự quan tâm tới Chúa

Photo: Vatican Media

Sáng thứ Tư, ngày 16 tháng Mười Một, khoảng 9 giờ thiếu 15 phút, Đức Thánh cha Phanxicô bắt đầu chương trình tiếp kiến chung gần 20.000 tín hữu hành hương tại Quảng trường thánh Phêrô, dưới bầu trời u ám. Ngài dùng xe mui trần tiến qua các lối đi ở quảng trường, chào thăm mọi người, đặc biệt có những em bé được các nhân viên an ninh bế lên cho ngài để ngài chúc lành.


G. Trần Đức Anh, O.P. | RVA

Lên tới thềm đền thờ, Đức Thánh cha bắt đầu buổi tiếp kiến với lời chào phụng vụ và 8 giáo dân và nữ tu, là nhân viên các cơ quan ở Vatican lần lượt đọc một đoạn ngắn trích từ Thánh vịnh thứ 30 (7-9-.12):

“Lạy Chúa, vì yêu thương, Ngài đã đặt con trên núi an toàn. Nhưng khi Ngài vừa ẩn mặt đi, con liền thấy bàng hoàng sợ hãi. Lạy Chúa, con kêu lên Ngài, năn nỉ với Ngài là Chúa của con... Khúc ai ca Chúa đổi thành vũ điệu, cởi áo sô, mặc cho con lễ phục huy hoàng”.

Bài giáo lý

Trong bài giáo lý tiếp đó, Đức Thánh cha tiếp tục đề tài về sự phân định và bài thứ 8 ngày có tựa đề: “Tại sao chúng ta đau buồn?”

Đức Thánh cha nói: Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Chúng ta trở lại các bài giáo lý về đề tài phân định. Chúng ta đã thấy điều quan trọng là đọc những gì xảy ra trong tâm hồn chúng ta, để không đưa ra những quyết định vội vã, theo cảm xúc nhất thời, để rồi phải hối hận khi đã quá trễ.

Khía cạnh tích cực của buồn sầu

Theo nghĩa đó, cả tình trạng tinh thần mà chúng ta gọi là đau buồn cũng có thể là cơ hội để tăng trưởng. Thực vậy, nếu không có một chút bất mãn, sự sầu muộn hữu ích, một khả năng lành mạnh sống giữa cô đơn, ở với chính mình mà không chạy trốn, thì chúng ta mãi mãi sẽ chỉ ở trên bề mặt của sự việc và không bao giờ tiếp xúc với trung tâm cuộc sống của chúng ta. Sự buồn sầu tạo nên một sự “đánh động tâm hồn”, giữ cho tâm hồn tỉnh thức, tạo điều kiện dễ dàng cho sự cảnh giác và khiêm tốn, bảo vệ chúng ta khỏi làn gió hay thay đổi. Đó là những điều kiện không thể thiếu để tiến bộ trong đời sống, và vì thế cả trong đời sống thiêng liêng nữa. Một sự thanh thản hoàn toàn không chút “tâm tình nào”, như thể được khử trùng”, khi trở thành tiêu chuẩn chọn lựa và cư xử, thì nó làm cho chúng ta trở nên “vô nhân đạo”, dửng dưng đối với đau khổ của những người khác và không có khả năng đón nhận đau khổ của chúng ta. “Sự thanh thản hoàn toàn” như thế không thể đạt được bằng con đường dửng dưng, lãnh đạm. Đối với nhiều vị thánh nam nữ, trạng thái băn khoăn là một thúc đẩy quyết định để tạo nên một khúc quanh trong cuộc đời của các vị. Chẳng hạn, đó là trường hợp thánh Augustinô thành Ippona, thánh Edith Stein, Giuseppe Benedetto Cottolengo, và Charles de Foucauld. Những chọn lựa quan trọng có một giá mà đời sống phải trả, một giá vừa tầm tay của mọi người. Nói khác đi, những quyết định quan trọng không đến từ cuộc xổ số, nó có một giá mà chúng ta phải trả.

Buồn sầu là cơ hội tăng trưởng

Sự buồn sầu cũng là một lời mời gọi hãy có thái độ vô vị lợi, không hành động luôn luôn để được mãn nguyện về cảm xúc. Buồn sầu mang lại cho chúng ta cơ hội tăng trưởng, bắt đầu một tương quan trưởng thành hơn, đẹp hơn, với Chúa và với những người thân yêu, một tương quan không thu hẹp vào sự trao đổi cho đi và nhận. Chúng ta hãy nghĩ đến thời thơ ấu của chúng ta. Còn nhỏ, chúng ta thường tìm cha mẹ để được cái gì đó, như một đồ chơi, được tiền để mua kem, một phép làm cái gì đó... Và như thế chúng ta tìm cha mẹ không phải vì cha mẹ, nhưng vì một lợi lộc nào đó. Tuy nhiên, món quà quý nhất là chính cha mẹ, và điều này chúng ta chỉ hiểu được khi chúng ta dần dần lớn lên.

Buồn sầu giúp tránh vụ lợi

Cả kinh nguyện của chúng ta nhiều khi cũng thuộc loại như vậy, đó là những lời cầu xin ơn dâng lên Chúa, không thực sự quan tâm tới Chúa. Tin mừng nhận xét rằng Chúa Giêsu thường được dân chúng xúm quanh. Họ tìm kiếm Ngài để được một cái gì đó, được chữa lành, trợ giúp vật chất, nhưng không phải để được ở với Ngài. Chúa được đám đông bao quanh, nhưng Ngài cô độc. Một số vị thánh, và cả một số nghệ sĩ, đã suy tư về tình trạng này của Chúa Giêsu. Có thể là lạ lùng, siêu thực, khi hỏi Chúa: Thầy có khỏe không”. Nhưng thực ra đó là một cách thức rất đẹp để đi vào trong một tương quan đích thực, chân thành, có tình người, quan tâm sự đau khổ của Ngài, cả khi với sự cô đơn của Ngài, với Chúa, Đấng muốn chia sẻ đến cùng cuộc sống với chúng ta.

Điều làm cho chúng ta được thiện ích là học cách ở với Chúa, không có mục đích khác, đúng như xảy ra với chúng ta với những người mà chúng ta quý mến, chúng ta muốn biết họ ngày càng nhiều hơn, vì thật là đẹp khi ở với họ.

Mục đích đời sống thiêng liêng

Anh chị em, đời sống thiêng liêng là một kỹ năng chúng ta tùy ý sử dụng, không phải là một chương trình để được “thoải mái” nội tâm, tùy thuộc chúng ta sắp xếp. Không phải vậy! Đời sống thiêng liêng là tương quan với Thiên Chúa Hằng Sống, không thể thu hẹp vào những quan niệm của chúng ta. Vì thế, sự buồn sầu là câu trả lời rõ ràng nhất cho vấn nạn cho rằng cảm nghiệm về Thiên Chúa chỉ là một hình thức tự kỷ ám thị, một thứ phóng dội những ước muốn của chúng ta. Giả sử sự thật là như thế thì chúng ta sẽ luôn là người đề ra kế hoạch, luôn hạnh phúc và hài lòng như một đĩa hát lập lại cùng một nhạc điệu. Trong thực tế, ai cầu nguyện thì ý thức rằng kết quả là những điều không lường trước được: những kinh nghiệm và bước đi của Thánh Linh đã thường làm cho chúng ta phấn khởi, ngày hôm nay thật là lạ, chúng không khơi lên nơi chúng ta hứng khởi nào. Và cũng vậy, bất ngờ các kinh nghiệm, những gặp gỡ và những gì chúng ta đọc trước đây mà chẳng bao giờ để ý, hoặc muốn tránh chúng, như kinh nghiệm về thánh giá, thì bây giờ chúng mang lại một an bình bất ngờ.

Vì thế, đứng trước những khó khăn, chúng ta đừng bao giờ nản chí, nhưng đương đầu với thử thách một cách quyết liệt, với ơn Chúa phù trợ vốn không bao giờ thiếu cho chúng ta. Và nếu chúng ta cảm thấy trong nội tâm một tiếng nói liên lý muốn lôi kéo chúng ta ra khỏi kinh nguyện, chúng ta hãy cố gắng vạch trần nó như tiếng nói của tên cám dỗ và không để nó ảnh hưởng: chúng ta chỉ cần hành động ngược lại điều nó xúi giục chúng ta!

Chào thăm và kêu gọi

Sau bài huấn giáo của Đức Thánh cha, buổi tiếp kiến được nối tiếp với phần tóm tắt bài giáo lý và những lời chào thăm của ngài gửi đến các nhóm hành hương.

Khi chào bằng tiếng Anh, Đức Thánh cha đặc biệt nhắc đến các tín hữu đến từ Anh quốc, Đan Mạch, Hòa Lan, Indonesia, Canada và Mỹ.

Bằng tiếng Ba Lan, Đức Thánh cha nhắc đến các thành viên tổ chức Soar, và các nghệ sĩ Ba Lan, Ucraina, Israel và các nước khác, tham dự lễ hội Các Thánh Vịnh của Vua Đavít, đến Roma để trình diễn buổi hòa nhạc “Các thánh vịnh hòa bình và thương xót”, và Đức Thánh cha nói rằng: “Tôi cầu mong các buổi trình diễn nghệ thuật và tâm linh này giúp thăng tiến các quyết tâm và dự án tình huynh đệ và hòa hợp”.

Bằng tiếng Ý, Đức Thánh cha đặc biệt chào các nữ tu Tiểu Tông Đồ cứu chuộc, đang nhóm Tổng tu nghị của dòng, các nữ tu thuộc Hiệp hội các Bề trên Thượng cấp ở Ý, cộng đoàn chủng viện Leoniano ở thành phố Anagni và một số giám mục miền Lazio. Ngài nói: “Tôi khích lệ tất cả hãy can đảm tiến bước, củng cố các quyết tâm trung thành với Chúa và Giáo hội.

Đức Thánh cha nói thêm rằng: “Tôi dâng lời cầu nguyện cho các nạn nhân vô tội của vụ khủng bố xảy ra những ngày qua tại Istanbul. Chúng ta cũng không ngừng cầu nguyện cho Ucraina tang thương: xin Chúa ban cho người Ucraina ơn an ủi, can đảm trong thử thách và hy vọng hòa bình. Tôi đau lòng khi hay biết những đau khổ và lo âu vì những cuộc tấn công mới đây bằng các tên lửa vào Ucraina, gây ra chết chóc và thiệt hại cho nhiều hạ tầng cơ cấu dân sự”.

Và sau cùng, như thường lệ, Đức Thánh cha nhắc đến những người cao niên, các bệnh nhân, người trẻ và các đôi tân hôn hiện diện tại buổi tiếp kiến, đồng thời nhắc nhở rằng: “Theo gương thánh Margarita xứ Scotland và thánh Gertrude mà hôm nay chúng ta kính nhớ, anh chị em hãy luôn tìm kiếm nơi Chúa Giêsu ánh sáng và sự nâng đỡ cho những chọn lựa của anh chị em trong hằng ngày”.

Buổi tiếp kiến kết thúc với kinh Lạy Cha và phép lành của Đức Thánh cha.

Add new comment

1 + 1 =